Trái  ngược với thất vọng là hy vọng là khi bạn đặt hết niềm tin, sự kính trọng lòng yêu mến và một điều gì đó. Bạn hiểu rất rõ về một con người hay sự việc nào đó, thế nhưng vào lúc niềm hi vọng lên cao trào bạn như chạm được vào nó, thì ngay lúc đó mọi thứ tốt đẹp trước đây bạn từng nghĩ và vẽ ra trong đầu mình không như bạn tưởng, sự hy vọng liền sụp đổ thay vào đó là thất vọng.

Có nhiều cám dỗ khiến cho đời tu trở nên khó khăn và chán nản như: môi trường sống khắt khe hơn, cám dỗ về một cuộc sống tiện nghi, cám dỗ danh vọng, quyền lực, tình yêu... nhưng cám dỗ kinh khủng nhất và là nguyên nhân dẫn đến sự nản chí của những người theo Chúa. Có lẽ là cám dỗ thất vọng. Một loại cám dỗ ít được chia sẻ vì nó mang tính chất tế nhị hoặc cho như là một điều lẽ thường phải có và người theo chúa phải chấp nhận. Chính vì thế cám dỗ này xảy ra khá bất ngờ đối với những người chập chững bước chân vào đời tu. Cám dỗ thất vọng bắt đầu với chính bản thân mình. Môi trường huấn luyện ta được tiếp xúc với rất nhiều người, có rất nhiều người giỏi, bạn sẽ cảm thấy tự ti và thất vọng về bản thân mình khi bạn không làm được như người khác. Tự ti vì hoàn cảnh xuất thân, cách ăn nói cũng là một sự thất vọng lớn khi những sự mặc cảm, lòng tự ti ngày càng lớn thì cũng là lúc cám dỗ thất vọng đến. Bạn tự cho mình lý do để xem thường mình, bạn tự thấy mình không đủ tài và sức để bước tiếp trên con đường mình lựa chọn, bạn thu mình lại và ngày càng xa cách Chúa.Cám dỗ thất vọng đến từ những người xung quanh bạn. Bạn nhìn đời tu bằng màu hồng, và những người sống đời tu cũng phải là những người hạnh phúc và yêu thương nhau. Bạn xây dựng cho mình nhiều điều hay và coi nó như một khuôn mẫu người tu phải có và cần có. Thế nhưng trong quá trình sống chung bạn sẽ thấy rất nhiều điều diễn ra ngoài những điều bạn nghĩ, những gì bạn tưởng, những khuôn mẫu chuẩn mực phải có. Bạn đi từ bất ngờ này đến bất ngờ kia. Bạn thắc mắc, bàn bàn luận, bạn chống đối, bạn đấu tranh không chấp nhận được những sự việc đó. Thì đó là lúc cám dỗ thất vọng đã thắng. Nó làm bạn nản chí, thụt lùi, buông bỏ và thất vọng về đời tu, lúc này con người nhiệt huyết đam mê sẽ không đủ sức để níu chân bạn ở lại. Do vậy để vượt qua Cám Dỗ này bạn phải có ơn chúa rất nhiều, cầu nguyện với chúa và chia sẻ với Ngài, tập tha thứ cho những yếu đuối của người khác cũng như là bao dung với chính mình, từng bước học tập và rèn luyện bản thân. bạn sẽ vượt qua nó.

“Với những bước chân lặng lẽ lên đường, đem yêu thương đến cho muôn người. Với những trái tim đầy ắp yêu thương, đi tung gieo niềm tin khắp lối…” (Dấu ấn 150 năm Ân Sủng – Sr Irene Phiên_SPP)

Một trăm năm mươi năm không chỉ là chiều dài của thời gian, mà là bản trường ca của ân sủng được dệt nên từ những bước chân âm thầm của đức tin, từ lòng tín thác trọn vẹn vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Trên mảnh đất này đã thấm đẫm mồ hôi và nước mắt, đã có biết bao hy sinh lặng lẽ không tên… và cả những cuộc đời âm thầm tan biến như hạt lúa mì gieo vào lòng đất, để hôm nay trổ sinh một mùa vàng ân sủng…

Kỷ niệm 150 năm Hội dòng Chúa Quan Phòng hiện diện tại Việt Nam là một dịp quý báu để nhìn lại hành trình hồng ân mà Thiên Chúa đã âm thầm thực hiện nơi Hội Dòng. Trong dòng hồi tưởng ấy, hình ảnh “cùng nhau ở trên thuyền” nổi lên như một biểu tượng sâu sắc, gợi nhớ tinh thần của sáu chị nữ tu đầu tiên – những con người đã can đảm đặt bước chân tiên phong trên mảnh đất Việt Nam thân yêu này, mở ra một trang sử mới cho Hội Dòng trong lòng Giáo Hội địa phương.

Quả thật 150 năm Hội Dòng Chúa Quan Phòng hiện diện trên mảnh đất Cù Lao Giêng thân yêu này là một Dấu ấn của Ân sủng mà Thiên Chúa đã ban cho chị em Chúa Quan Phòng tại Việt Nam, như một hành trình của lòng biết ơn đối với các vị tiền bối…

“Nếu là ý Chúa, các con hãy phát triển và tăng số”

(Á thánh Jean Martine Moye – Đấng Sáng Lập)

Với lời chúc phúc từ Đấng Sáng Lập thánh thiện của Hội Dòng. Cha Á Thánh mời gọi con cái của mình sống Tin Mừng của Chúa với lòng nhiệt thành phục vụ “Tất cả vì vinh quang Thiên Chúa và phần rỗi các linh hồn”. Cha đã không ngừng nài xin sức mạnh siêu nhiên cần thiết, giúp cha trong tất cả những khó khăn và thử thách của công cuộc khai sinh hội dòng. Ngạn ngữ Trung Hoa có câu “Hữu xạ tự nhiên hương” câu này thật đúng với Cha Á Thánh. Cả cuộc đời âm thầm hy sinh vì vinh quang Thiên Chúa của cha, cha không khoe khoang hay phô trương bản thân. Nhưng qua cách sống, cha đã làm lan tỏa “hương thơm của Đức Ki-tô” như một người tông đồ tràn đầy nhiệt huyết cho người nghèo và vì người nghèo. Cha đã phó thác hoàn toàn vào tình thương vô bờ bến của Thiên Chúa Quan Phòng. Đã thu hút và hấp dẫn người khác với lòng yêu mến đầy nể phục và trân trọng. Từ những bài học và kinh nghiệm sống quý giá của mình, Cha đã để lại cho con cái của mình một nền tảng đức tin bền vững, đó chính là bốn cột trụ vững chắc chống đỡ cho Hội Dòng được phát triển và lớn mạnh như ngày hôm nay: “Phó thác, Đơn sơ, Khó nghèo và Bác ái”.

Với tất cả hành trang tinh thần ấy từ người Cha hiền, con thuyền năm xưa đã khởi đi trong một bối cảnh đầy bấp bênh. Sáu chị nữ tu người Pháp đến với một đất nước xa lạ, khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và hoàn cảnh xã hội. Hành trang của các chị không phải là những bảo đảm chắc chắn về tài chính, nhân sự hay một kế hoạch hoàn hảo. Hành trang duy nhất các chị mang theo là lòng tín thác trọn vẹn nơi tình yêu Chúa Quan Phòng. Việc các chị bước lên thuyền đồng nghĩa với việc các chị chấp nhận từ bỏ sự an toàn quen thuộc, để bước vào hành trình mà tương lai hoàn toàn nằm trong tay Thiên Chúa!

Con thuyền ấy không chỉ hướng về sự tồn tại của Hội Dòng, nhưng còn mở ra cho sứ mạng phục vụ. Ngay từ những ngày đầu, các chị đã để cho nỗi đau và nhu cầu của những người dân Việt Nam chạm đến con tim mình. Người nghèo, những trẻ em bị bỏ rơi, những người đau yếu là những “bến bờ” mà con thuyền yêu thương tìm đến. Chính sự dấn thân quảng đại ấy đã làm cho sự hiện diện của Hội Dòng được bén rễ và trổ sinh hoa trái trên mảnh đất Việt Nam thân yêu này.

Trải qua biết bao khó khăn, bước khởi đầu làm quen với ngôn ngữ, khí hậu, thực phẩm, và đặc biệt là các biến cố chính trị. Các chị vẫn kiên cường đứng vững và ngày càng lan tỏa mạnh mẽ đến những vùng đất xa xôi, để thực hiện kế hoạch “Lòng thương xót của Chúa trên những người nghèo và bị bỏ rơi”. (Hd tr.66)

Chính nhờ đời sống đơn sơ, giản dị, hết lòng vì người dân của sáu chị nữ tu người Pháp này, đã thu hút rất nhiều những thiếu nữ bản xứ xin được gia nhập Dòng. Năm 1879, chỉ sau ba năm đến với vùng đất Cù Lao Giêng, đã có khoảng mười thiếu nữ Việt Nam đến xin gia nhập Dòng. Với lòng nhiệt thành phục vụ nhà Chúa đã giúp các nữ tu vượt qua nhiều trở ngại để thực thi sứ mạng trong Lãnh địa truyền giáo. Để có thể chăm sóc các bệnh nhân, các chị nữ tu đã được huấn luyện về lĩnh vực y tá…

Các nữ tu đã phục vụ tại các bệnh viện, được sự thương mến từ các cấp lãnh đạo vì sự tận tâm tận tụy của các chị. Họ rất thán phục sự chăm sóc ân cần, từ mẫu của các chị đối với các trẻ em nghèo bị bệnh. Các chị đã khiến các cấp chính quyền phải khâm phục vì sự ngăn nắp sạch sẽ ở khắp mọi nơi. Chính quyền nhận thấy rằng, hoạt động thánh thiện của các nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng đã đem lại cho những kẻ khốn khổ một sự cứu giúp vật chất và tinh thần, đã làm cho các bé gái bị bỏ rơi ở nhà trẻ được trở thành những bà mẹ gia đình tốt…

Cũng như số đông các nữ tu trong các họ đạo ở Pháp, chị em nữ tu Chúa Quan phòng tại Lãnh địa truyền giáo Việt Nam cũng chăm lo cho các nhà thờ, các lớp dạy trẻ, lớp tân tòng và các trẻ nhỏ của Hội Hài Đồng mà người ta đã đem lại cho các cha thừa sai. Cuộc sống đầy thánh thiện và năng động của họ là nhờ kinh nguyện và được thực hiện cách nghiêm túc trong suốt cả ngày…

Các chị đã nhận được những lời bình đến từ các cha thừa sai khi ấy rằng: “Với lòng hăng say truyền giáo, tôi không cần phải động viên các nữ tu. Bởi vì họ luôn sẵn sàng đến bất cứ nơi nào được yêu cầu với phong thái mạnh mẽ, chỉ muốn bộc lộ ý muốn được loan báo Tin Mừng”.

Qua biến cố lịch sử trọng đại này của Hội Dòng, ngọn lửa yêu mến như một lần nữa được bừng cháy trong tim của mỗi thành viên. Mỗi một cá nhân trong cả ba Tỉnh dòng Cần Thơ – Tây Nguyên – Cù Lao Giêng. Những con người với những xuất phát điểm khác nhau, họ cùng chung một trái tim yêu thương, cùng một nhịp đập và cùng chung một lòng mến đang rực cháy trong tim. Cùng quy tụ lại cái nôi nhà mẹ tại Cù Lao Giêng… những con người xa lạ từ khắp miền đất nước Việt Nam, mang trong tim ngọn lửa nhiệt thành của Đấng Sáng Lập, với niềm tự hào ngôi nhà chung… mỗi cá nhân cùng chung tay chuẩn bị cho ngày lễ trọng đại này được diễn ra một cách hoàn hảo nhất. 

Nhìn lại gương sáng từ các bậc tiền bối đi trước với lòng biết ơn sâu sắc, mỗi cá nhân đang hiện diện tại Hội Dòng ngày hôm nay đã cảm nghiệm được tình thương quan phòng của Thiên Chúa luôn đồng hành và trải dài trong suốt chặng đường 150 năm qua, trên mảnh đất Việt Nam thân yêu này. Thiên Chúa – Ngài đã gắn kết mọi thành viên trong Tỉnh dòng lại với nhau trong tình yêu và sự hiệp nhất. Chị em nữ tu Chúa Quan Phòng xác tín mạnh mẽ vào sự quan phòng của Thiên Chúa và hăng say tiến bước, đem hết nhiệt huyết của mình để làm vinh danh Thiên Chúa và lợi ích cho mọi người.

Ngày hôm nay, tôi không chỉ nhìn lại hành trình đã qua với niềm tự hào mà trước hết là cúi mình trong tâm tình tạ ơn và khiêm tốn nhận ra… Tất cả là hồng ân! Giữa những thăng trầm của lịch sử, giữa những biến cố tưởng chừng như vượt quá sức con người… Thiên Chúa vẫn luôn trung tín, lặng lẽ dẫn dắt Hội Dòng đi qua những khúc quanh của lịch sử và đời sống, qua mong manh để đến trưởng thành.

Nguyện xin cho Năm Thánh hồng phúc này trở thành thời khắc của ân sủng và canh tân, để mỗi thành viên trong Hội Dòng biết trở về với nguồn cội, làm mới lại tình yêu thuở ban đầu và tiếp tục lên đường như con thuyền nhỏ năm xưa, khiêm tốn, nghèo khó nhưng hoàn toàn tín thác, phó mình cho làn gió của Chúa Thánh Thần giữa đại dương bao la và tình yêu quan phòng của Thiên Chúa. Với những tâm tình biết ơn và cảm tạ ấy, lời bài hát “Một trăm năm mươi năm hồng ân” của Soeur Marie-Madelene Minh Đức như một tia nắng mới chiếu tỏa khắp nơi mà chị em nữ tu Chúa Quan Phòng đang hiện diện và phục vụ. Sưởi ấm và làm mới lại tâm hồn của những con người đang yêu và được yêu…

“Một trăm năm mươi năm hồng ân,

Chúa tuôn đổ xuống ơn chan hòa.

Dòng Chúa Quan Phòng hiện diện

trên đất Việt thân yêu…”

 

Maria Nhật Nghi      

Tiền Tập – TD Cù Lao Giêng.

Giêsu ơi! Chẳng phải con không ham thích những thú vui bên ngoài, chẳng phải con không thích tán gẫu hay đi café cùng bạn bè, cũng chẳng phải con không thích la cà với một tình yêu trong sáng của tuổi trẻ đâu Chúa ơi! Nhưng chỉ là sâu thật sâu trong trái tim con, có một nơi bé nhỏ, một nơi ấm áp. Nơi đó chỉ có mùi vị của tình yêu. Có một Thiên Chúa cao cả và quyền năng đang ngự ở đó. Ngài đã đến và ở lại với con. Ngài yêu con và ủi an những yếu đuối trong con. Như một vị bác sĩ tài ba, Ngài chữa lành trái tim yếu ớt của con. Như một nhà tâm lý học đại tài, Ngài sưởi ấm trái tim giá lạnh của con. Và như một người bạn trung thành, Ngài lắng nghe trái tim ưu sầu của con.

Ngay từ những ngày đầu khi con chập chững bước đi trên hành trình đức tin này, con vẫn còn mang theo bên mình những ước mơ, những hoài bão và những vấn vương muộn phiền của tuổi trẻ. Những khao khát mãnh liệt… và một trái tim nguội lạnh. Nhưng những thử thách và trở ngại đó chẳng còn là gì lớn lao khi con trao ban tất cả trong tay Chúa.

 Con dần chấp nhận để được Ngài dạy bảo, được Ngài uốn nắn con. Qua những con người mà Chúa đã gửi đến với con, con nhìn họ với đôi mắt của Chúa và con yêu họ với trái tim của Chúa. Thật không dễ dàng gì để chấp nhận yêu thương những con người không cùng huyết thống với mình, nhưng “Đối với Thiên Chúa thì không gì là không thể.” (Lc 1,37). Chúa đã dạy con biết thế nào là yêu và được yêu, rằng con sẽ là “người được yêu” và sẽ là người “trao ban tình yêu” đó cho tất cả mọi người. Con sẽ là một thiên sứ bình an cho người khác khi con có Chúa trong lòng và để cho Ngài hoạt động tùy thích trên cuộc đời con. Vì con biết rằng có một Đấng Cứu Thế đang cứu lấy trái tim bé nhỏ này của con!

Người ta thường nói mơ ước thì phải thật lớn lao, thật hoành tráng và phải thật xứng đáng. Nhưng ước mơ của con bé nhỏ lắm Chúa ạ, nhưng ươm đậm mùi vị của tình yêu. Con ước mình yêu Chúa thật nhiều, chỉ mong được bằng một phần rất nhỏ như Chúa đã yêu con.

Có nhiều lúc khi con ngồi lặng bên Chúa, con nói rằng: “Chúa thật là mù quáng trong tình yêu đối với con! Yêu con Chúa được gì chứ, con chỉ toàn làm cho Chúa bị tổn thương thôi…”. Nhưng rồi con nhận ra, Chúa yêu con chỉ vì con là chính con. Là một kiệt tác do Ngài tạo ra, dù con chẳng tài giỏi hơn ai, nhưng con là duy nhất. Con luôn đẹp và dễ thương trong đôi mắt ngọt ngào của Ngài. Ngay cả khi bản thân con đã bao lần vấp ngã vào cạm bẫy của ma quỷ, nhưng Ngài vẫn luôn dang rộng vòng tay chờ đợi con quay trở về với Ngài. Ngay cả khi con luôn tìm cách để thoát khỏi sự bao bọc và chở che của Ngài để rồi phải nhận lấy những đau đớn về mình, thì chính Ngài cũng vẫn luôn chờ đợi để ôm con vào lòng và cứu chữa trái tim yếu đuối của con.

Trong tất cả những biến cố lớn nhỏ của cuộc đời con, đều chứa đựng thông điệp của tình yêu. Con tập làm quen với Lời Chúa hằng ngày. Những bài đọc, bài Tin Mừng mỗi ngày như những lá thư tình Chúa muốn gửi đến cho con, an ủi con và kiện toàn con mỗi ngày.

Trong hành trình đức tin này của con, tuy vẫn còn rất non nớt và yếu đuối, nhưng con đã và đang rất hạnh phúc trong từng ngày, bởi vì con biết rằng, con không đi một mình, nhưng có Chúa cùng đi với con. Ngài hiện diện sống động bên cạnh con qua những người Thầy, người chị em của con. Họ như món quà thiêng liêng của tình yêu mà Ngài đã dành tặng cho con. Con chỉ mong ước sao, tình yêu của con sẽ được Chúa mở ra mỗi ngày một hơn. Cho con biết yêu thương những con người Chúa đã trao ban cho con, yêu như Ngài đã yêu con và tha thứ như Ngài đã tha thứ cho con…

Giêsu ơi! Con đang thật sự rất yêu cuộc đời này, một cuộc sống nhỏ bé mà Chúa đã trao ban cho con. Ngay cả từng hơi thở của con cũng đều là của Chúa trao cho. Và Lạy Chúa! Ngài là “Đấng thấu suốt mọi bí ẩn” (Mt 6,18) Ngài biết rõ con là một cô bé yếu ớt giữa thế gian này, một cô bé rất ham chơi. Dù con đã chấp nhận yên vị ngồi trong vòng tay Ngài rồi, nhưng lòng trí con vẫn còn rất nhiều những vướng mắc ở trần gian.

Chúa ơi! Con vẫn luôn tìm cách để chạy trốn Ngài, tìm cách để đi theo những tự do của thế gian… Nhưng sâu thật sâu bên trong con, Chúa vẫn luôn ở đấy. Chúa sưởi ấm và tha thiết gọi tên con. Chẳng nơi nào ở thế gian ấm áp được như vòng tay của Chúa, và cũng chẳng có con người nào ở thế gian, gọi tên con với một tình yêu đong đầy được như Chúa.

Con xác tín rằng trong tương quan cá vị giữa con và Chúa thì Chúa luôn luôn là người chủ động. Và con biết rằng trong trái tim của Chúa con luôn có một chỗ đứng nhất định và mãi mãi bền vững. Tuy nhiên, tình yêu con dành cho Chúa thì vẫn còn rất mờ nhạt. Nên con khao khát được yêu Chúa thật nhiều, nhiều hơn nữa. Con ao ước đôi môi con luôn cất cao tiếng hát mà Chúa trao ban để được ngợi khen và chúc tụng Chúa mỗi ngày. Đôi mắt con, con dành riêng để chiêm ngắm vẻ đẹp thánh thiêng của Ngài. Và đôi chân con, con luôn tìm đến với Ngài, cùng ngồi lại và để Ngài chữa lành những vết thương sâu bên trong trái tim con. Chúa ơi! Tình yêu con dành cho Ngài còn quá mỏng manh, con không mong mình chỉ nói yêu Ngài bằng môi miệng rồi lại thôi. Nhưng con khao khát được yêu Ngài bằng trọn vẹn trái tim và trí lòng con. Xin hãy đến quyến rũ con và xin hãy dành riêng con cho Ngài.

 

Maria Hoàng Nhật Nghi

Tiền Tập Viện, TD. Cù Lao Giêng

-“ Alo! Ba ơi! Ngày 3/9 thứ 4 tuần sau con lên lớp, ba đi được không?”

 - Ba: -“ Lên lớp gì con?”

 -“ Con được chuyển lên một giai đoạn mới, giống lúc con mới nhập đệ tử á!”

 - Ba: -“… Thôi để mẹ mày đi đi, ba thì cũng khoẻ trong mình mà, thôi để mẹ mày đi đi.”

            <cúp máy>

            Đây là lần thứ 3 tôi chủ động gọi cho Ba; lần thứ nhất là gọi về sau khi nhập đệ tử 1 tháng và nói với Ba, mình nhớ nhà - Ba nói: “cố lên!”;  lần 2 là thông báo mình đậu bằng lái xe - Ba nói: “ừ!”

Tôi và Ba lúc ở nhà ít trò chuyện vì Ba bận đi làm, còn tôi khi đi học về chỉ có điện thoại nên cũng chẳng nói năng gì. Nhưng từ lúc tôi vào dòng, tôi biết nhớ đến Ba hơn và muốn quan tâm gia đình hơn.

Tôi chuyển qua gọi Mẹ và kể về cuộc gọi vừa rồi, Mẹ nói “ờ, để Mẹ tính, Mẹ với em đi cũng được”. Thế là sẵn sàng, đồ đạc tôi đã chuẩn bị xong và nghi thức cũng đã tập, gia đình cũng sẽ tham dự, còn chút tiếc vì Ba không đi.

            Ngày 3 tháng 9, lúc 15g30 nghi thức sẽ bắt đầu, trưa hôm đó tôi chẳng ngủ được, cứ nghe tiếng xe là đến cửa sổ để xem ai đến. Từ 13g30 đã có phụ huynh đến, quý Dì đón tiếp các gia đình, lần này có 10 chị nhập đệ tử sinh viên và chính thức, nên phụ huynh đến rất đông. Tôi tranh thủ thay bộ tu phục rồi tiếp tục chờ đến 14g tôi bước ra khỏi cửa nhà, ngẩng đầu lên tôi thấy bốn dáng người quen thuộc, đó là Ba, Mẹ, và hai em gái. Tôi chạy đến chào rồi mời ngồi ghế đá, trên bàn không có gì ngoài nước suối, Ba Mẹ cũng không nói gì nhiều, nhưng lúc đó lòng tôi rất nhộn nhịp. Chỉ bốn người này là đủ cho tôi, và sự hiện diện của Ba làm tôi vui hơn nữa, tôi cũng kể về cuộc sống ở đây, …

Đến giờ, các gia đình đã ổn định trong nhà nguyện, còn 21 chị em sẽ chuyển giai đoạn thì xếp hàng trước nhà nguyện, rồi theo tiếng nhạc mà tiến về phía cung thánh, mọi người đều hướng mắt về chúng tôi, nhưng tôi có một cảm giác rất đặc biệt, đó là ánh mắt người thân đang tìm nhìn tôi. Tôi hạnh phúc và bước lên, nghiêng mình chào Đấng đã luôn đứng sẵn để chờ tôi là chính Chúa Giêsu. Về đến chỗ ngồi, mắt tôi vẫn đăm đăm nhìn Chúa Giêsu hằng sống, tôi cảm được Ngài đang cười, và hài lòng về lựa chọn của tất cả chúng tôi.

Các phần của nghi thức cứ tiếp nối nhau, cho đến lời dẫn “Chị phụ trách Đệ Tử trao các em cho Bề Trên Giám Tỉnh”, “ Em Phanxica Phạm Quế Anh” - “ Dạ con đây” và tôi tiến lên cung Thánh, khoảng cách giữa tôi với Chúa lúc đó đã gần hơn nữa. Nghi thức tiếp tục, đến khi câu nói của Sơ phụ trách Tiền Tập vang lên: “ Con xin đón nhận”. Với cây Thánh Giá bạc trên ngực áo, tôi biết mình đã không thuộc về Đệ Tử Viện nữa, cánh cửa ấy đã khép lại để mở ra cánh cửa thứ hai đón tôi đến với một giai đoạn mới. Các nghi thức gia nhập Đệ Tử Viện, Thỉnh viện và Tập Viện lần lượt diễn ra một cách suôn sẻ, tôi tin rằng tất cả đã được Chúa chúc phúc.

            Bước vào giai đoạn mới này, không phải là bỏ đi mọi sự, nhưng là “nâng cấp”: cầu nguyện hơn một chút, hướng về tha nhân nhiều hơn, học hỏi hơn một chút… Con không cảm thấy sợ, vì con biết Người gọi tên con là ai và Ngài rất mạnh, chỉ mình Ngài là đủ cho con, đến giờ phút này con chỉ muốn nói: Con tạ ơn Chúa!

 

Phanxica Phạm Quế Anh - Tiền Tập viện

 

 Thời tiết trời bắt đầu se lạnh, sự chuyển mùa từ thu qua đông, với khí trời ấm áp, cùng với cơn mưa rào rả rích. Mưa đến làm cho những chiếc lá vàng rụng xào xạc xuống sân tu viện, những chú kiến cũng ngoi lên khỏi hang để tránh những giọt mưa đầu mùa, mưa kéo theo ẩm ướt… bởi thế nhiều người không thích mưa. Riêng tôi thì khác, mưa gắn liền với một phần trong những ký ức đẹp của tôi. Giờ này, khi ngồi đọc lại những trang nhật ký, bỗng nhiên những ký ức trong tôi ùa về những hình ảnh như đang hiện hữu trước mắt tôi. “ Hành trình ơn gọi” của tôi như đứa trẻ tập những bước đi đầu tiên trong đời tu. Cuộc đời theo Chúa là một bức tranh đa màu sắc với những nét vẽ không phải chỉ của riêng tôi nhưng còn là của những người được Thiên Chúa gửi đến cho tôi mỗi ngày.

Tôi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Dẫu tôi không có khả năng xuất chúng như những cô cậu học sinh trên truyền hình hay trong các bài báo, nhưng đối với ba mẹ, tôi luôn là niềm tự hào của gia đình.

Tốt nghiệp cấp ba, khi bạn bè của tôi họ đang háo hức chuẩn bị hành trang để bước tiếp đến gần những ước mơ của họ trong ngưỡng cửa của trường Đại Học, tôi lại soạn đồ đi tìm một hành trình mới nơi Dòng Chúa Quan Phòng theo lời mời gọi của quý sơ. Sau những ngày tĩnh tâm ngắn ngủi, được trò chuyện với Chúa, cuộc đời tôi bỗng chốc có nhiều thay đổi. Chúa đã đến và thôi thúc tôi một cách nhẹ nhàng. Chỉ vỏn vẹn 72 giờ đồng hồ, nhưng tôi lại cảm thấy lòng mình tràn ngập tình yêu Chúa, tôi cảm thấy bản thân mình đã tìm được hướng đi cho cuộc đời.

Sau những ngày sống với Chúa trong cô tịch, được Chúa thúc đẩy tôi quyết định làm đơn xin gia nhập dòng, trước sự ngỡ ngàng của bạn bè và đặc biệt là gia đình của tôi. Phải thuyết phục lắm, tôi mới được gia đình chấp nhận cho đi thử 3 tháng để tìm hiểu và suy nghĩ kỹ hơn về quyết định của mình. Tôi đến với tu viện với sự tiếp đón niềm nở và tình thương của quý sơ và các chị Đệ Tử. Nhớ về những ngày đầu tiên, giờ này lòng tôi có một cảm giác hạnh phúc khó tả. Có những lúc tôi cảm thấy mình được sống trong tình yêu Quan Phòng của Chúa. Nhưng xen lẫn với những niềm hạnh phúc ấy không ít lần tôi đã rơi nước mắt vì những tổn thương đến với tôi và những lúc khó khăn trong đời tu mà tôi phải đối diện. Những lúc ấy tôi chỉ biết im lặng quỳ trước Chúa, dâng lên Chúa những tổn thương mà tôi đang gặp phải, để cầu nguyện cho gia đình mình.

Những lúc cầu nguyện tôi tự nói với chính mình: những ngày khó khăn ấy là những lúc Chúa đang thử luyện đức tin, sự kiên nhẫn và lòng trung thành của tôi dành cho Chúa. Chính qua những thử thách ấy giúp tôi nhận ra rằng Chúa ban cho tôi tháng ngày hạnh phúc nhiều hơn những ngày khó khăn, chính vì vậy tôi luôn xác tín vào tình yêu Chúa dành cho tôi để tôi can đảm thưa lên tiếng xin vâng của mình mà tiến thêm một bước nữa trong đời dâng hiến. Dẫu biết rằng tiếng xin vâng ấy tôi vẫn phải hy sinh rất nhiều, nhưng tôi luôn vững tin vào Chúa vì tôi không đi một mình trong hành trình ơn gọi mà có Chúa cùng đi với tôi.

 Têrêsa Nguyễn Phương Trúc

Tiền tập năm II - TD.Cù Lao Giêng