Ngày thứ hai hiện diện nơi Đảo Ngọc, tôi đã có một cảm nghiệm thật đặc biệt về sứ mạng mới mà Chúa đang trao.
Sau Thánh lễ chiều, cha phó mời quý Sơ, trong đó có bốn Sơ Dòng Đa Minh và hai Sơ trong cộng đoàn và tôi, cùng đến nhà một giáo dân vừa được Chúa gọi về, cách giáo xứ khoảng 25 cây số. Chúng tôi lên đường trong bộ tu phục Dòng Chúa Quan Phòng. Có những đoạn đi bằng xe gắn máy, có những đoạn đi bộ. Con đường gập ghềnh, khó đi, nhiều đoạn rất xấu. Tôi được một người dân chở đi và cảm thấy thật an tâm; nếu tự mình chạy xe, có lẽ tôi đã ngã ngay từ lúc mới lên xe! Có khúc phải đi ngang qua khu rừng tối om, không một ánh đèn, càng đến gần, tôi dần thấy vài căn nhà thưa thớt hiện ra giữa một không gian vắng vẻ.
Chúng tôi đến một ngôi nhà nhỏ của gia đình giáo dân gần giáo điểm. Ngôi nhà đơn sơ, những con người cũng rất bình dị. Nhưng chính nơi nhỏ bé ấy lại giúp tôi hiểu thêm một điều về sứ mạng truyền giáo. Truyền giáo không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, truyền giáo chỉ là bước vào một ngôi nhà nhỏ, ngồi xuống bên một gia đình, hỏi thăm, lắng nghe và trao cho nhau một chút tình thân.
Trước đây, tôi vẫn nghĩ truyền giáo là đi đến những nơi xa xôi để làm một điều gì đó cho người khác. Nhưng hôm nay, tôi hiểu rằng trước khi làm, người truyền giáo cần biết hiện diện – hiện diện với một trái tim sẵn sàng, không ngại đường xa, không ngại khó khăn và cũng không ngại những nơi ít người.
Hai mươi lăm cây số không chỉ là một khoảng cách trên con đường. Đó còn là khoảng cách tôi cần bước qua để đi ra khỏi những điều quen thuộc, ra khỏi sự an toàn của chính mình và học cách đến gần hơn với con người.
Tôi tự hỏi: “Chúa muốn con làm gì nơi đây?” Có lẽ tôi chưa thể trả lời ngay. Nhưng tôi tin rằng Chúa không đòi tôi phải làm những điều thật lớn lao. Ngài chỉ cần tôi sẵn sàng lên đường, sẵn sàng hiện diện và sẵn sàng yêu thương.
Một giáo điểm nhỏ, một ngôi nhà đơn sơ, một đoạn đường khó đi, cùng những bước chân của các chị em trong đời sống thánh hiến… tất cả trở thành bài học đầu tiên của tôi trong sứ mạng mới nơi Đảo Ngọc.
Đường về cũng đã khá khuya. Mãi đến 10 giờ đêm, chúng tôi mới trở về đến nhà. Có lẽ ai cũng thấm mệt sau một hành trình dài, nhưng trong lòng tôi lại có một niềm vui rất lạ. Tôi cảm thấy mình vừa được Chúa cho đi một bước đầu tiên thật nhỏ vào cánh đồng truyền giáo nơi Đảo Ngọc.
Khấn sinh Marie-Léonard _ TD. CLG
Có một thói quen mà mình vẫn giữ cho đến bây giờ.
Mỗi lần ra ngoài, nếu gặp một cụ già hay một em bé bán vé số mời mua, mình thường mua giúp một hoặc hai tờ. Không phải vì mình thích thử vận may. Thật lòng, mình chẳng biết dò vé số, cũng chẳng quan tâm đến nó, nên thường mua xong là mình lại tặng lại cho người bán.
Có lần, sau khi mua xong, mình lại như thói quan tặng lại cho bà cụ đã mời mình.
Bà cụ ngơ ngác.
– Cô... cho tôi luôn hả?
Mình cười.
– Dạ. Con không biết chơi. Bà giữ lại đi, biết đâu lại trúng.
Bà cụ nhìn mình như nhìn một người vừa từ đâu đó rơi xuống. Ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa buồn cười.
Rồi bà hỏi:
Bạn mình không nói: "Mình nhớ cậu rồi."
Bạn mình nói: "Chết chưa, lặn ở đâu rùi?"
Lạ thật. Chính cái câu nghe có vẻ trách yêu ấy lại làm tim mình ấm lên. Vì mình biết, có người đang đi tìm mình giữa bộn bề cuộc sống.
Hạnh phúc đôi khi không phải là có thật nhiều người ở bên. Chỉ cần biết rằng, khi mình im lặng quá lâu, sẽ có ai đó hỏi: "Cậu đâu rồi?" là đủ thấy cuộc đời sáng hơn một chút.
Có bạn không phải vì thiếu bạn thì mình không sống được. Mà vì có bạn, những ngày bình thường bỗng đẹp hơn. Những câu chuyện vô thưởng vô phạt cũng thành kỷ niệm. Những lúc mệt mỏi có người ngồi cạnh. Những lúc vui có người cười cùng. Và đôi khi chẳng cần nói gì, chỉ cần biết người ấy vẫn ở đó.
Có những bài hát, càng lớn lên lại càng thấy hay.
Hồi nhỏ, mình chỉ thích được mẹ ôm vào lòng mỗi tối. Mẹ hát khe khẽ, mình chẳng nhớ hết lời, chỉ nhớ giọng mẹ thật êm dịu. Có hôm chưa nghe hết bài đã ngủ mất tiêu. Đến khi lớn rồi, nghe lại mới hiểu rằng ngày ấy mình đã ngủ trong tình yêu của ba mẹ.
Bài hát mình thích nhất và cũng là bài mình nhớ nhất như này nè:
Ba sẽ là cánh chim
Đưa con đi thật xa
Mẹ sẽ là cành hoa
Cho con cài lên ngực
Câu hỏi đến bất ngờ như một cơn gió. Mình khựng lại một chút, vì những điều thật sâu trong lòng thường khó nói thành lời ngay lập tức. Nếu có thời gian, chắc mình sẽ kể rất nhiều: những lần cầu nguyện, những ngày hoang mang, những lúc tưởng như Chúa im lặng. Nhưng khi được hỏi bất chợt, điều hiện lên đầu tiên chỉ là một cảm giác rất đơn sơ: mình biết Chúa gọi mình vì lòng mình cứ hướng về Ngài mãi.
Ơn gọi không phải lúc nào cũng có tiếng sét hay phép lạ rực rỡ. Nhiều khi nó giống như chuyện người ta yêu nhau. Không ai bắt buộc, không ai ép, nhưng tâm trí cứ tự nhiên nhớ về người ấy nhiều hơn mọi thứ khác. Với mình cũng vậy. Giữa rất nhiều lựa chọn của tuổi trẻ, lòng mình lại hay tìm đến nhà thờ, đến nhà quý sơ, qúy cha đến những giờ thinh lặng, đến niềm vui khi được phục vụ người khác.
Mình nghĩ tiếng Chúa thường nhỏ nhẹ như thế. Không ồn ào, không tranh giành với thế giới. Ngài chỉ khẽ chạm vào lòng người bằng một khát vọng sâu xa: muốn sống tốt hơn, muốn yêu thương hơn, muốn thuộc trọn về Ngài. Và khi mình thật sự để tâm lắng nghe, tiếng gọi ấy trở nên dễ nhận ra hơn nhiều.
Page 1 of 9