1. LỜI CHÚA
* Bài Ðọc I: St 2, 7-9; 3, 1-7
“Nguyên tổ được tạo thành, và phạm tội”.
Trích sách Sáng Thế.
Thiên Chúa lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở thành một vật sống.
Thiên Chúa lập một vườn tại Eđen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên. Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở giữa vườn, và cây biết thiện ác.
Rắn là loài xảo quyệt nhất trong mọi dã thú mà Thiên Chúa tạo thành. Nó nói với người nữ rằng: “Có phải Thiên Chúa đã bảo: Các ngươi không được ăn mọi thứ cây trong vườn?” Người nữ nói với con rắn: “Chúng tôi được ăn trái cây trong vườn; nhưng trái cây ở giữa vườn thì Thiên Chúa bảo: “Các ngươi đừng ăn, đừng động tới nó, nếu không sẽ phải chết”. Rắn bảo người nữ: “Không, các ngươi không chết đâu! Nhưng Thiên Chúa biết rằng ngày nào các ngươi ăn trái ấy, mắt các ngươi sẽ mở ra, và các ngươi sẽ biết thiện ác như thần thánh”. Người nữ thấy trái cây đẹp mắt, ngon lành và thèm ăn để nên thông minh. Bà hái trái cây ăn, rồi lại cho chồng, người chồng cũng ăn. Mắt họ liền mở ra và họ nhận biết mình trần truồng, nên kết lá vả che thân.
* Bài Ðọc II: Rm 5, 12-19
“Chỗ mà tội lỗi đã đầy tràn, thì ân sủng đã đầy dàn dụa”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, cũng như do một người mà tội lỗi đã nhập vào thế gian, và do tội lỗi mà có sự chết, và thế là sự chết đã truyền tới mọi người, vì lẽ rằng mọi người đã phạm tội. Trước khi có lề luật, đã có tội ở trần gian. Nhưng nếu không có luật, thì tội không bị kể là tội. Thế mà, từ thời Ađam đến thời Môsê, sự chết đã thống trị cả những người đã không phạm tội bất tuân lệnh Thiên Chúa như Ađam đã phạm. Ađam là hình ảnh Ðấng sẽ tới.
Nhưng sự sa ngã của Ađam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Ðức Giêsu Kitô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người. Ơn Thiên Chúa ban cũng khác với hậu quả do một người phạm tội đã gây ra. Quả thế, vì một người duy nhất phạm tội, con người đã bị xét xử để phải mang án, còn sau nhiều lần sa ngã, thì lại được Thiên Chúa ban ơn cho trở nên công chính.
Vì nếu bởi tội của một người mà sự chết đã thống trị do một người đó, thì những người lãnh được ân sủng và ơn huệ dồi dào bởi đức công chính, càng được thống trị hơn nữa trong sự sống do một người là Ðức Giêsu Kitô.
Do đó, tội của một người truyền đến mọi người đưa tới án phạt như thế nào, thì đức công chính của một người truyền sang mọi người đưa tới bậc công chính ban sự sống cũng như thế. Vì như bởi tội không vâng lời của một người mà muôn người trở thành những tội nhân thế nào, thì do đức vâng lời của một người mà muôn người trở thành kẻ công chính cũng như thế.
* PHÚC ÂM: Mt 4, 1-11
“Chúa Giêsu nhịn ăn bốn mươi ngày đêm, và chịu cám dỗ”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu được Thánh Thần hướng dẫn vào hoang địa để chịu ma quỷ cám dỗ. Khi Người đã nhịn ăn bốn mươi đêm ngày, Người cảm thấy đói. Và tên cám dỗ đến gần, nói với Người rằng: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy khiến những hòn đá này biến thành bánh”. Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: “Có lời chép rằng: ‘Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra'”.
Bấy giờ ma quỷ đưa Người lên Thành thánh, và đặt Người trên góc tường Ðền thờ, rồi nói với Người rằng: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy gieo mình xuống đi, vì có lời chép rằng: Ngài đã ra lệnh cho các Thiên Thần đến với ông, và chư vị đó sẽ nâng đỡ ông trên tay, để ông khỏi vấp chân vào đá”. Chúa Giêsu đáp: “Cũng có lời chép rằng: “Ngươi đừng thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi”.
Quỷ lại đưa Người lên núi rất cao, và chỉ cho Người xem thấy mọi nước thế gian và vinh quang của những nước đó, rồi nói với Người rằng: “Tôi sẽ cho ông tất cả những cái đó, nếu ông sấp mình xuống thờ lạy tôi”. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo nó rằng: “Hãy lui đi, hỡi Satan! Vì có lời đã chép: “Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa ngươi, và chỉ phụng sự một mình Ngài”. Bấy giờ ma quỷ bỏ Người. Và các thiên thần tiến lại, hầu hạ Người.
2. SUY NIỆM
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Phạm tội không thuộc về phận người,
Nhưng bị cám dỗ thì làm người ai cũng phải chịu.
Cả Đức Giêsu, Con Thiên Chúa làm người, cũng chịu cám dỗ.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy cơn cám dỗ đầu tiên của Ngài.
Nhưng Tin Mừng Mát-thêu cho thấy Ngài còn gặp nhiều cám dỗ khác.
Đám đông cám dỗ Ngài làm một dấu lạ từ trời (Mt 16,1).
Chính Ngài thấy mình bị cám dỗ lùi bước trong Vườn Dầu (Mt 26,39.42).
hay có những kẻ cám dỗ Ngài xuống khỏi thập giá (Mt 27,39-44).
Có khi Xatan cám dỗ ngọt ngào qua anh môn đệ Phêrô (Mt 16,21-23).
Đức Giêsu đã thắng mọi cơn cám dỗ trong đời
chỉ vì Ngài biết mình là Con, luôn muốn làm điều đẹp ý Cha.
Đức Giêsu đã không biến cục đá thành bánh, dù Ngài rất đói.
Sau này Ngài cũng không bao giờ làm phép lạ để nuôi mình.
Ngài từng chấp nhận đói và khát như các môn đệ.
Đức Giêsu cũng không liều lĩnh lao mình vào chỗ hiểm nguy,
rồi đòi Thiên Chúa phải bảo vệ mạng sống của mình.
Khi bị đe dọa, nhiều lần Ngài trốn lánh đi, vì biết giờ Ngài chưa đến.
Đức Giêsu đã từ chối mọi vinh quang và quyền lực thế trần
mà quỷ bày ra trước mắt Ngài, với lời mời mọc đầy hứa hẹn.
Ngài từ chối sấp mình bái lạy Xatan
vì Ngài chỉ muốn thờ phượng Cha mà thôi.
Con rắn ranh ma đã cám dỗ bà Eva ăn trái cây mà Chúa cấm.
Bà đã trò chuyện với con rắn, đã nhìn, đã thèm, và đã bất tuân,
rồi lôi kéo cả Ađam cùng sa ngã (St 3).
Dân Do-thái ngày xưa, khi đi trong hoang địa, cũng đã chịu cám dỗ.
Họ đã kêu ca về chuyện bánh ăn, nước uống,
đã thách thức Đức Chúa ở Mê-ri-ba, ở Ma-xa (Xh 17, 1-7),
và đã sụp xuống để lạy con bê được đúc bằng vàng của họ (Xh 32).
Đức Giêsu đã cứu nhân loại bằng sự vâng phục của người Con.
Ngài cho chúng ta niềm hy vọng khi sống trên đời.
Đường đời nào cũng nhiều cám dỗ, thử thách, chông gai.
Con người nhiều khi thấy mình bất lực, yếu đuối, mong manh.
Nhưng nhờ ơn Chúa, thắng được cám dỗ là điều có thể.
Chúng ta cần học cách thắng cơn cám dỗ của Đức Giêsu.
Ngài chỉ thắng các cơn cám dỗ sau khi đã ăn chay 40 đêm ngày.
Ăn chay làm con người yếu mệt,
nhưng cũng làm con người thêm nhẹ nhàng và mạnh mẽ.
Hoang địa là nơi có cả Cha, Con và Thánh Thần,
vì chính Thần Khí đưa Ngài vào đây để gặp Cha trước khi lên đường.
Hoang địa là nơi Đức Giêsu ở một mình, gặp gỡ Cha, cầu nguyện,
và được Cha định hướng cho bước đường sứ vụ sắp tới.
Nhờ biết được kế hoạch của Cha mà Ngài nhận ra ngay mưu mô của quỷ
khi nó đưa ra những đề nghị nham hiểm ẩn dưới lớp áo hiền lành.
Đức Giêsu đã thắng ba cơn cám dỗ nhờ trưng ra ba câu Lời Chúa.
Lời Chúa đủ sức mạnh để làm câm miệng Xatan và bắt nó rút lui.
Cái bi đát và cao cả của phận người là luôn bị cám dỗ,
vì “Quỷ dữ, thù địch của anh em,
như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5,8).
Chẳng nên giả vờ là mình ít khi bị cám dỗ.
Cũng chẳng nên giấu kín những cám dỗ của mình.
Mùa Chay là thời gian “bước vào mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng”.
Chỉ mong chúng ta biết ăn chay, cầu nguyện và đọc Lời Chúa như Giêsu,
để chiến thắng được những cám dỗ khó nhận ra mỗi ngày.
CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu,
Đôi khi con thấy mình thiếu lịch sự với Chúa,
nhưng lại lịch sự với nhiều người.
Con thường sợ làm người khác buồn,
sợ mình cư xử thiếu tế nhị,
nhưng con ít nghĩ đến chuyện làm Chúa hài lòng.
Con chỉ làm những gì con thích,
dù biết Chúa không ưa.
Con luôn bắt Chúa phải đợi con
vì con thường đặt Chúa sau nhiều thứ khác.
Xin cho con lịch sự hơn với Chúa,
niềm nở đón Chúa vào nhà như ông Da-kêu,
và tập trung như chị Maria khi ngồi lắng nghe Lời Chúa.
Để nếu con không thể tiếp Chúa như một vị khách quý,
thì xin con biết đón Chúa như một người bạn thân.