Nắng tháng Ba dịu lại, không còn gay gắt, như muốn làm mềm đi những góc cạnh của lòng người. Chúng tôi cùng nhau đến cô nhi viện một điểm hẹn của yêu thương, nhưng cũng là nơi chất chứa những nỗi đau không lời.
Như lần trước, chúng tôi bước vào phòng, các bé vui lắm. Riêng các bé sơ sinh lặng lẽ nằm đó. Những chiếc nôi nhỏ xíu xếp cạnh nhau, mỗi chiếc nôi là một câu chuyện chưa kịp bắt đầu đã mang nhiều mất mát. Và rồi, tôi gặp em.
Một em bé hơn ba tháng tuổi… không có nhãn cầu.
Em được tôi bồng em trên tay. Thân thể bé nhỏ ấy nhẹ đến mức khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi ôm em vào lòng, khẽ thì thầm: “Thương con quá… Con không thấy, nhưng Chúa thấy con. Ba mẹ không ở với con, nhưng Chúa luôn ở với con…”
Em không thể nhìn tôi. Nhưng đôi tay nhỏ xíu ấy cứ khua nhẹ trong không trung, như đang tìm kiếm một vòng tay quen thuộc… một hơi ấm mà em chưa từng được giữ lại.
Khuôn mặt em trắng ngần, hồn nhiên, tinh khôi chưa vương chút bụi trần. Thế nhưng, ngay từ những ngày đầu đời, em đã mang một vết thương lòng sâu thẳm: thiếu vắng tình yêu của ba mẹ.
Ngồi bên chiếc nôi, tôi không còn “nhìn” em nữa… mà là “chiêm ngắm”. Và trong thinh lặng ấy, dường như có một tiếng nói bật lên, không thành lời, nhưng xé lòng:

Trong một buổi sáng Chủ Nhật, tôi có dịp cùng quý sơ ghé thăm Trung tâm Công tác Xã hội. Thú thật, khi bước chân vào đây, nhìn cảnh vật và những con người nơi này, lòng tôi cứ thắt lại... thấy thương vô cùng.

Đập vào mắt tôi là những bạn trẻ với gương mặt biến dạng, chân tay khiếm khuyết do di chứng chất độc màu da cam. Lên trên thêm một tầng lầu nữa, tôi gặp những "thiên thần" nhỏ xíu với đôi mắt to tròn, gương mặt sáng bừng và nụ cười luôn nở trên môi. Các em lớn thì chạy nhảy tung tăng, các bé nhỏ hơn thì nằm ngoan trong nôi hoặc được các cô bồng bế.

Trớ trêu thay, những cực phẩm "nhan sắc” ấy lại bị chính cha mẹ ruột từ bỏ. Hóa ra...đâu phải cứ dị tật mới bị bỏ rơi, có những em đẹp trai, xinh gái ngời ngời mà vẫn phải chịu cảnh mồ côi. Sự thật phũ phàng này khiến tôi nhận ra...Cuộc sống đôi khi không vận hành theo những gì mà chúng ta vẫn tưởng.

Mẹ yêu dấu

Hôm nay — giữa những lời chúc ngọt ngào, những bó hoa rực rỡ dành cho phái đẹp trong ngày 20/10 — con lại muốn viết cho Mẹ, không phải để nói lời “con yêu Mẹ” quen thuộc, mà để nói lời “Cám ơn Mẹ” — lời cảm ơn dành cho những điều tưởng chừng khắt khe, những điều mà khi xưa con từng không hiểu, từng trách Mẹ nhiều.

Cám ơn Mẹ — vì đã nghiêm khắc và không nuông chiều con. Khi con còn bé, con đã từng thèm được Mẹ dịu dàng như những người mẹ khác. Con từng ước Mẹ sẽ bớt khó tính, bớt la rầy con mỗi khi con nói năng chưa đúng mực, hay vô tình tỏ ra vô lễ với người lớn. Mỗi lần Mẹ nghiêm giọng chỉnh đốn con, lòng con dậy lên biết bao hờn giận. Nhưng giờ đây, khi con đã lớn và đang sống trong đời tu, con mới hiểu: chính những lời nhắc nhở tưởng như “nặng nề” đó đã uốn nắn con biết kính trọng, biết sống đúng với phẩm giá và vị thế của một người được yêu thương.

Hôm nay, tôi đọc lại đoạn tin nhắn của Ba Mẹ : "Hôm nay con đã trưởng thành, Ba Mẹ luôn cầu nguyện cho con luôn trung thành với ơn gọi của mình. Nếu khi nào con gặp khó khăn thì con hãy nhớ đến bài hát Dấu Chân. Ba Mẹ tin rằng, lúc nào cũng có Chúa đồng hành với con. Ba Mẹ chúc con luôn hạnh phúc trong tình yêu của Chúa và Mẹ Maria nhé, con gái yêu của Ba Mẹ."

Từng lời, từng chữ, từng câu như thấm vào tim tôi, một dòng tin nhắn như một động lực để tiếp thêm lửa cho tôi. Mỗi khi con gặp khó khăn, hay gặp phải biến cố nào...giữa những ngày mệt mỏi. Tôi không biết từ lúc nào, mình đã trưởng thành hơn, không chỉ về độ tuổi, mà còn trong hành trình ơn gọi của mình.

Khi bước chân vào nhà Dòng, tâm trạng của tôi thật sự còn nhiều lo lắng. Tôi vốn là một người ít nói, hay e ngại trong giao tiếp, nên lúc đầu tôi thấy khó để hòa nhập với mọi người. Có những ngày tôi tự hỏi mình có thể sống được trong môi trường mới mẻ này hay không. Thế nhưng, qua từng ngày, với sự nâng đỡ và chỉ bảo tận tình của quý Dì, cùng sự quan tâm, gần gũi của các chị em, tôi dần tìm thấy niềm an ủi và bình an nơi đây.

Một năm qua, tôi đã học được nhiều điều. Tôi học cách cầu nguyện với Chúa bằng một tâm hồn đơn sơ, học cách lắng nghe và chia sẻ với các chị em trong cộng đoàn. Những công việc nhỏ bé hằng ngày như quét nhà, nấu ăn, hay chăm sóc cây kiểng… cũng dạy tôi bài học về tinh thần phục vụ và trách nhiệm. Qua đó, tôi nhận ra rằng: sống đời tu không phải chỉ là những việc đạo đức, mà còn là học biết yêu thương, sống kỷ luật, và cùng nhau xây dựng một mái nhà thiêng liêng.