Có lần, một em nhỏ xin vào ca đoàn Thiếu nhi do mình phụ trách .
Mình hỏi:
– Sao con muốn vào ca đoàn?
Em cười rất hồn nhiên:
– Con muốn hát cho Chúa nghe.
Mình quay sang mẹ của em.
– Chị có ngại đưa đón không? Bây giờ ai cũng muốn con dành thời gian học nhiều hơn.
Chị cười:
Có một thời, tôi nghĩ rằng điều gì nhanh hơn thì sẽ tốt hơn. Nhanh để làm việc. Nhanh để trả lời. Nhanh để biết. Nhanh để đến đích.
Chỉ cần một cái chạm vào màn hình là có thể tìm thấy gần như mọi điều mình muốn. Một bức ảnh đẹp hiện ra chỉ sau vài giây. Một đoạn video hoàn chỉnh được tạo nên trong chốc lát. Một bài viết trau chuốt cũng không còn mất nhiều thời gian như trước. Thế giới càng ngày càng chạy nhanh. Còn tôi, không hiểu từ lúc nào, lại bắt đầu thích đi chậm.
Tôi thích ngồi thật lâu trước một câu hỏi mà chưa cần vội tìm lời giải. Thích những lần loay hoay, nghĩ mãi không ra rồi bỗng một ngày hiểu được. Cảm giác ấy giống như tự tay gieo một hạt giống. Ngày nào cũng tưới nước, cũng chờ đợi. Đến một buổi sáng, nhìn thấy chiếc mầm nhỏ nhú lên khỏi mặt đất, lòng vui theo một cách rất lạ.
Mình không biết. Thật lòng là vậy. Bởi mình chưa từng sống đến năm mươi năm để biết nó dài đến mức nào.
Gần đây, mình được tham dự Thánh lễ mừng kim khánh khấn dòng của một sơ. Năm mươi năm.
Con số ấy lúc đầu nghe giống như một cột mốc rất xa. Xa đến nỗi một người nhỏ như mình chỉ có thể đứng nhìn và tưởng tượng. Mình không biết năm mươi năm dài hay ngắn.
Nhưng mình biết chắc một điều: nếu gom tất cả những ngày trong năm mươi năm ấy lại, sẽ có rất nhiều tiếng cười, cũng sẽ có rất nhiều nước mắt. Có những ngày đầy sức sống, cũng có những ngày chỉ muốn ngồi im. Có những lúc tưởng như mình đang bước rất gần Thiên Chúa, cũng sẽ có những lúc chỉ biết bước bằng lòng tin.
Vậy mà sơ vẫn ở đó.
Vẫn mặc bộ tu phục ấy.
Vẫn đọc những lời kinh quen thuộc ấy.
"Đi tu là sao ?, có phải suốt ngày đọc kinh cầu nguyện hông nhỉ ? Con tò mò và cũng muốn lắm, nhưng con sợ. Con chẳng biết gì về đời sống ấy cả."
Ồ thì ra đời tu của chúng tôi trong mắt các bạn chán nhỉ. Thật ra, ai bước vào đời tu cũng mang theo một chút sợ hãi. Vì đi tu không phải là bước vào một nơi mà mình đã biết hết mọi điều. Đi tu giống như một đứa trẻ ngày đầu đến trường. Mọi thứ đều mới. Mình học lại từ đầu.
Học chào nhau bằng một nụ cười. Học ăn cùng nhau một bữa cơm. Học làm việc chung, học chơi chung, học nhường nhau một chút, học lắng nghe nhiều hơn nói. Và quan trọng nhất, học làm bạn với Chúa.
Ở đó, niềm vui nhiều khi giản dị lắm.
Con sợ ma. Sợ rắn. Sợ bóng tối. Sợ tiếng động bất ngờ giữa đêm. Có những lúc chỉ cần một con thằn lằn chạy vụt qua cũng đủ làm con giật mình.
Nếu đem con đặt cạnh mấy siêu anh hùng trong phim, chắc con là người bị loại ngay từ vòng gửi xe. Người ta bay trên trời, nâng cả chiếc xe buýt, đánh bại quái vật. Còn con thì nhiều khi chỉ loay hoay tìm chút can đảm để bước qua một nỗi sợ rất nhỏ.
Nhưng rồi con chợt nghĩ, biết đâu Chúa không cần con trở thành một siêu anh hùng như thế.
Còn Chúa thì thích một kiểu anh hùng khác.
Mười hai Tông đồ của Chúa đâu phải là những con người không biết sợ. Các ngài cũng có lúc hoang mang, bỏ chạy, nghi ngờ, yếu đuối. Thánh Phêrô từng chối Chúa ba lần. Thánh Tôma từng đòi chạm vào vết thương mới tin. Thế nhưng, sau khi được Chúa yêu thương và Thánh Thần biến đổi, các ngài đã trở nên mạnh mẽ lạ thường.
Page 1 of 35