Vừa qua, tôi được cùng cộng đoàn đi xem phim "Hẹn em ngày nhật thực". Khi xem, tôi mang tâm trạng của một cô gái trẻ ngoài đời. Với một tâm hồn còn đầy những ưu tư tuổi trẻ,... bộ phim đã để lại trong tôi rất nhiều những cảm xúc khó tả.. dẫn tôi đi từ niềm vui đến nỗi buồn, từ đau khổ đến hy vọng, từ ngờ vực đến tin yêu....
Điểm sáng và nặng ký nhất của bộ phim, theo tôi chính là cách biên kịch xử lý ơn gọi dâng hiến của Thiên Ân. Phim không xây dựng một mẫu nhân vật thánh thiện ngay từ đầu; trái lại, Thiên Ân bước chân vào nhà dòng với một trái tim đầy rẫy những "vết xước" và cả những tính toán rất trần thế. Quyết định đi tu của Thiên Ân ban đầu không xuất phát từ tiếng gọi thiêng liêng, mà là một chiến thuật tự vệ. Cô chọn nhà dòng như một cách thức quyết liệt để khước từ cuộc hôn nhân áp đặt với bác sĩ Hải. Trong mắt cô lúc đó, tu viện không phải là đích đến, mà là một "vùng đệm" an toàn để bảo vệ bản thân trước sức ép gia đình.
Đáng chú ý hơn, cô bước vào đời sống thánh hiến với một kế hoạch dự phòng: "Đi tu để đợi người yêu". Ý định rời bỏ nhà dòng ngay khi An Thiên quay lại đã biến ơn gọi của cô trở thành một sự "tạm trú" tâm hồn. Đây là một chi tiết cực kỳ táo bạo và thực tế, lột tả sự yếu đuối của con người khi cố gắng thương lượng với Thiên Chúa để giữ lấy hạnh phúc riêng tư. Tuy nhiên, "Hẹn em ngày nhật thực" đã kéo tôi ra khỏi lăng kính hẹp hòi cho rằng đi tu chỉ là sự trốn tránh. Tôi thấy rằng Thiên Chúa có thể "viết đường thẳng bằng những nét cong" của cuộc đời. Vì như thánh Luca đã nói: "Đối với Thiên Chúa không có gì là không thể làm được." (Lc 1, 37).
Cảm xúc của tôi được đưa lên cao nhất chính là lúc Thiên Ân, giờ đã là một nữ tu chuẩn bị khấn trọn, nhưng trong tâm hồn vẫn hoài dấy lên những gợn sóng về mối tình còn đang dang dở. Điều đó cho tôi thấy rất rõ ơn gọi không tước đi của con người những cảm xúc nhân loại, cũng không lập tức biến họ thành những bức tượng vô cảm. Sự trăn trở trước ngưỡng cửa thánh hiến là một thử thách có thật mà tôi tin nhiều tu sĩ phải đối mặt. Quyết định đi tìm lại An Thiên để trao trả kỷ vật trước ngày khấn trọn của Thiên Ân không phải là sự níu kéo thế tục, mà là một hành trình thanh tẩy nội tâm. Cô hiểu rằng, để trở thành hiền thê của Đức Kitô, cô phải bước đến bàn thánh với một trái tim tự do, trọn vẹn và không bị giam cầm bởi quá khứ. Cắt đứt sợi dây vương vấn không phải để chối bỏ kỷ niệm, mà để bình an đặt đoạn ký ức ấy vào trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa.
Bộ phim chứng minh rằng ơn gọi tu trì đòi hỏi một sự từ bỏ đầy ý thức và một tình yêu vĩ đại hơn mọi thứ tình cảm thế gian. Một chi tiết đặc biệt khác, sự xuất hiện của Cha Lâm đóng vai trò như một người mục tử chăn dắt tâm hồn tuyệt vời. Lời thoại của vị linh mục: "Một người có thể chết đi, nhưng tình yêu của họ sẽ luôn tồn tại," đã xoa dịu trái tim tôi. Nó vỗ về những vết thương lòng, đồng thời khẳng định: Mọi tình yêu chân chính của con người, dù dở dang hay trọn vẹn, cuối cùng đều là sự phản chiếu của Tình Yêu Thiên Chúa – Đấng là cội nguồn của mọi yêu thương vĩnh cửu.
Bộ phim nhẹ nhàng nhắc nhở tôi rằng: Thiên Chúa không chọn gọi những người hoàn hảo hay vô cảm; Ngài gọi những con người mang đầy yếu đuối và thương tích. Để rồi, qua tiếng "Xin vâng" tự do và dứt khoát, Ngài biến những trái tim từng tan vỡ ấy thành một chiếc bình chứa đựng tình yêu lớn lao, đủ sức ôm trọn cả nhân loại. Tôi cảm thấy rất biết ơn vì tất cả những người đã góp công trong bộ phim này, nó khiến tôi phải ý thức nhìn lại hành trình của mình đang đi để có thể bước đi vững vàng hơn cùng với ơn Chúa vì như Thánh Phalo đã nói rằng: "Ơn của Thầy đã đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy đã được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối." (2Cr 9,12).
Maria Nhật Nghi – Thỉnh sinh