Có thể nói: mọi ơn gọi là để nhằm phục vụ. Chính qua việc phục vụ tha nhân bằng thái độ tôn trọng yêu mến, ta mới trở thành người hơn. Không ai là một hòn đảo; mỗi người đều sống cho người khác và sống cho Chúa. Thánh Phao-lô đã trình bày vấn đề này cách rõ ràng: “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng chỉ vẫn có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. Thần Khí tỏ ra nơi mỗi người một cách là vì ích chung.” (1Cr 12, 4-7). Vì vậy, mỗi người được mời gọi phục vụ Nước Trời giữa lòng thế giới mà họ đang sống.

Cộng đoàn là phục vụ :

Một cộng đoàn Ki-tô hữu không thể tự tồn tại một mình; nhưng là được mời gọi để phục vụ trong lòng Giáo Hội và thế giới, để Nước Cha được trị đến. Một cộng đoàn sống biệt lập sẽ không có được sự lành mạnh cả thể chất cũng như tinh thần. Mỗi cộng đoàn đều mang trong mình một sứ vụ tông đồ. Cộng đoàn phải được hiến dâng để mở rộng Nước Chúa trong thế giới cũng như cho mỗi thành viên. Cũng có những thành viên không có khả năng phục vụ bên ngoài, nhưng bằng việc phục vụ những thành viên khác trong cộng đoàn, họ đã chia sẻ một chứng ta chung về Nước Trời.

Thánh Phao-lô đã khen ngợi giáo đoàn Corinhtho về việc làm chứng cho Chúa Ki-tô: “Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Giê-su Ki-tô. Quả vậy, trong Đức Giê-su Ki-tô, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương diện, đặc biệt trong chính lời giảng dạy và rao giảng của anh em. Thật thế, lời chứng về Đức Ki-tô đã ăn sâu vững chắc vào lòng trí anh em.” (1Cr 1, 4-6)

Sứ vụ tông đồ và việc phục vụ:

Trong trích đoạn thư 1Cr 12, 4-7, ở đầu bài, ta nhận thấy: chính Chúa Thánh Thần đang làm chứng và hoạt động trong chúng ta; tất cả những ân huệ và sứ vụ đều là của Người. Công việc phục vụ thì bất tận, ta chỉ nói đến những việc phục vụ được thực hiện nơi các cộng đoàn tiên khởi, như: tình bác ái biểu hiện một niềm tin mạnh mẽ, ơn khôn ngoan để giảng dạy, ơn hiểu biết để hướng dẫn, ơn chữa bệnh, ơn làm phép lạ, ơn nói tiên tri, ơn phân định Thần Khí, ơn dạy dỗ, ơn làm việc bố thí – từ thiện, ơn sống khiết tịnh – gia đình, ơn làm tông đồ, ơn lãnh đạo...(x. Rm 12,3-8; 1Cr 7, 7; 12, 4-13;Ep 4,10 -13; 1Pr 4, 10-11;...)

Sự phân định:

Mỗi người đều được ban cho một số ân huệ nào đó, để thi hành sứ vụ tông đồ nhằm phục vụ. Mỗi người nhờ vào sự giúp đỡ của cộng đoàn để khám phá, phân định các đặc sủng và sứ vụ của họ. Cũng có những người do ngại hay nhút nhát, nên che giấu đặc sủng. Đây là dấu hiệu của những tâm hồn thiếu niềm tin và sai lệch; và đối với cộng đoàn, việc chôn giấu đặc sủng của một thành viên có thể đồng nghĩa với một tội đáng trách. Thánh Phê-rô cho biết, chúng ta là những người quản lý những ân huệ của Thiên Chúa. Vì vậy chúng ta phải sử dụng tất cả các ân huệ đó, với tâm tình hiến dâng, nhằm mưu ích cho cộng đoàn và cho Nước Trời. (x. 1Pr 4, 10 – 11)

Không một ai tự cho mình có quyền thực hiện các đặc sủng, các sứ vụ tông đồ; nếu trước hết không trình bày lên những vị lãnh đạo của Giáo Hội. Sau khi có sự phân định kỹ càng, cộng đoàn mới có thể gửi người ấy đi thi hành sứ vụ. Điều quan trọng là mỗi thành viên trong cộng đoàn cần hiểu, họ là người được cộng đoàn sai đi. Các thành viên được sai đi với đặc sủng-ơn riêng này, là chính Chúa Ki-tô đang làm triển nở, làm biểu lộ nhân tính của một người, sự tự do của người ấy để yêu thương thế giới.

Phục vụ bằng sự hiện hữu:

Ta thấy, có nhiều người có cùng chung đặc sủng hay khác nhau, vẫn có thể họp chung với nhau để phân định và sử dụng chúng nhằm phục vụ có hiệu quả hơn. Điều quan trọng luôn nhớ, việc phục vụ đầu tiên của cộng đoàn là: trở thành một cộng đoàn Ki-tô hữu để làm chứng về sự hiện diện của Đức Ki-tô phục sinh cho người khác, để trở nên dấu chỉ ơn cứu độ cho mọi người, để loan báo Tin Mừng. Vì đây chính là bản chất của Giáo Hội, là những gì mà Chúa Giê-su đã cầu xin: “Lạy Cha, xin cho tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con.” (Ga17,21).

Tự bản chất, chúng ta đã là một cộng đoàn trước khi trở thành một cộng đoàn thực sự bằng hành động; mặc dù, hai khía cạnh này bổ sung và giúp nhau phát triển.(x.Ep 4,12) Nếu không, chúng ta chẳng khác gì một nhóm Ki-tô hữu tìm kiếm sự thuận tiện để làm việc và sống chung với nhau, mà không có sự tương trợ Ki-tô giáo và sự phân định giữa chúng ta. Bởi chính yếu tố tương trợ Ki-tô giáo mới đem lại cho chúng ta sức mạnh để phục vụ sứ mạng tông đồ. Bất cứ một sứ vụ tông đồ nào, cộng đoàn phải luôn thực hành biện phân, đơn giản không chỉ là đặt vấ đê: “Có cần thiết không ?”; nhưng quan trọng hơn: “Có phải Thiên Chúa đang mời gọi cộng đoàn này phục vụ cho nhu cầu này, ở đây và bây giờ không ?”

Một cộng đoàn Ki-tô hữu dẫu được liên kết với nhau, nhưng nó vẫn luôn cần mở ra cho người khác. Không bao giờ để cộng đoàn biến thành một thứ ‘ghetto’, một nơi ẩn náu để tránh những phiền toái do người khác mang đến. Thánh Phao-lô nhấn mạnh đến tầm quan trọng của tinh thần cởi mở hiếu khách: “Anh em hãy ân cần tiếp đãi khách đến nhà.”(Rm 12, 13; x. Cv 28,30) Còn thánh Phê-rô thì: “Hãy tiếp đón nhau mà đừng lẩm bẩm kêu ca.” (1Pr 4, 9). Nguyên việc chia sẻ những kinh nghiệm về đời sống cộng đoàn chúng ta về sự quan tâm, chịu đựng, chia sẻ cho nhau và ca tụng Thiên Chúa, cũng đã là một sứ vụ tông đồ đầu tiên và cơ bản rồi.

Phục vụ bằng hành động:

Có rất nhiều cách thức để phục vụ cụ thể bằng hành động, tùy vào hoàn cảnh môi trường mà cộng đoàn hiện diện, gặp gỡ tạo tương quan. Bởi thế các thành viên cần huấn luyện con tim có một trực giác bén nhạy cho sứ vụ phục vụ của mình. Lời Chúa Giê-su sẽ cho chúng ta nhận ra sẽ phải làm gì: “Khi xưa Ta đói các ngươi cho ăn, Ta là khách lạ các người tiếp rước,Ta trần truồng các ngươi cho mặc,Ta đau yếu các người thăm nom, Ta ngồi tù, các người đã đến thăm..”(Mt 25, 35-36)

Phục vụ bằng lời nói:

Cuối cùng là làm chứng bằng việc trao ban Lời Chúa cho người khác. Dơn giản chúng ta chỉ nói về Chúa Giê-su là Đấng Phục Sinh và những gì Người sẽ làm cho họ; nếu như họ đón nhận Người là Đấng cứu độ của họ. Hẳn nhiên chúng ta thực hiện điều này bằng chính chúng ta cầu nguyện cùng với và cho họ. Khi cầu nguyện chúng ta cần xác tín: “Lời Chúa sống động và hữu hiệu..”(Dt 4, 12)

Chúng ta cũng hiểu và xác nhận, các thánh đã cùng nhau xây dựng sự hiệp nhất trong việc phục vụ để: “Tất cả chúng ta đạt tới sự hiệp nhất trong đức tin và trong sự nhận biết Con Thiên Chúa, tới tình trạng con người trưởng thành, tới tầm vóc viên mãn của Đức Ki-tô” (Ep 4, 12), thì lúc đó tôi mới thực sự trở thành thành viên của một cộng đoàn tông đồ.

Vài gợi ý:

1/ Bạn nghĩ gì về những ân huệ đặc biệt Chúa ban là để bạn phục vụ Giáo Hội ?

2/ Bạn cảm thấy thế nào về những sứ vụ hiện tại của bạn ? Bạn có thấy hạnh phúc trong các sứ vụ ấy không ?

3/ Bạn có cảm thấy cộng đoàn hậu thuẫn bạn trong sứ vụ; hay ngược lại ?

Lm.Paul