Tình yêu Ki-tô giáo không đơn thuần là một ước muốn, không chỉ là lời cầu nguyện và càng không phải là tình cảm. Vì ước muốn thì dễ dàng, cầu nguyện cũng không quá khó, và cảm xúc cũng không hoàn toàn dưới sự điều khiển của chúng ta. Tình yêu Ki-tô giáo phải trong ý thức và được sự điều khiển bởi ý muốn của chúng ta, là những người có đức tin. Tình yêu được biểu lộ cách cụ thể sống động, như thánh Gia-cô-bê nói rõ ràng: “Nếu như có người anh em hay chị em không có áo che thân và không đủ của ăn hằng ngày, mà có ai trong anh em lại nói với họ: ‘Hãy đi bình an, mặc cho ấm, ăn cho no; nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có ích gì?’”(Gc 2, 15-16). Nếu sự quan tâm của các tín hữu không dẫn đến việc chia sẻ cách cụ thể theo tinh thần Ki-tô giáo, thì chỉ là giả tạo.

Thiên Chúa đã chia sẻ:

Thiên Chúa là khuôn mẫu cho chúng ta về sự chia sẻ này: “Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã Con Một của Người cho thế gian.” (Ga 3, 16). Đây chính là quà tặng quý giá thân thương nhất Thiên Chúa đã trao ban cho nhân loại: “Con của Người...Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa.”(Dt 1, 3). Thiên Chúa vì yêu thương, đã trao ban bản thể, chia sẻ đời sống nội tại của chính Người, khi ban Lời Người cho chúng ta qua Đức Giê-su. (x.Ga 1, 18). Đây chính là điều tối ưu trong sự tin tưởng chia sẻ, và là mẫu mực cho đời sống cộng đoàn để tràn đầy tin tưởng người khác, hầu có thể chia sẻ cho họ những gì sâu kín nhất trong tâm hồn chúng ta vì lợi ích cho anh chị em mình.

Đức Ki-tô đã chia sẻ:

Đến lượt Chúa Giê-su, Người cũng đã chia sẻ cho chúng ta tất cả những gì Người có. Thánh thi Philipphe cung cấp cho chúng ta sự trao ban tuyệt vời của Chúa Giê-su: “Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân.” (Pl 2, 6-7).

Để trở nên một thành viên trong cộng đồng nhân loại, Chúa Giê-su đã tự chia sẻ chính Người và trao ban cho chúng ta một mẫu mực và sức mạnh để chúng ta chia sẻ chính mình cho người khác theo cách giống như Người. (x.Ga 1, 14). Là thành viên trong một cộng đoàn cụ thể, mỗi người phải ‘cắm lều’ trong chính cộng đoàn của mình, giữa anh chị em mình.

Một tình bạn chân thực luôn luôn là một tương quan chia sẻ, và đó chính là những gì Thiên Chúa trao ban cho chúng ta trong Đức Giê-su. Không có gì được giấu kín, tất cả đều được mặc khải trong sự tin tưởng, ngay cả khi Người biết rằng sự tin tưởng này có thể không luôn được chúng ta tôn trọng: “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe biết nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.” (Ga 15, 15). Và Người đã bày tỏ với Chúa Cha: “Con đã làm cho họ biết danh Cha, và sẽ còn cho họ biết nữa.”(Ga 17, 26). Đó là lý do để chúng ta  có thể nói về Thiên Chúa: “Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác,”(Ga 1, 16). Thiên Chúa chia sẻ, vì Người quan tâm đến chúng ta, và đây chính là động lực thúc đẩy chúng ta quan tâm chia sẻ cho nhau.

Thực hiện việc chia sẻ:

Điều tối thiểu nhất chúng ta có thể chia sẻ đó là vật chất, noi theo gương cộng đoàn tiên khởi: “Tất cả những tín hữu đều hợp nhất một lòng, một trí, không ai lấy cái gì mình có làm của riêng, nhưng đối với họ mọi sự đều là của chung.”(Cv 4, 32). Kế đến chúng ta có thể chia sẻ thời gian để gặp gỡ, thăm hỏi, an ủi...; đặc biệt với những anh chị em đang bị giam cầm trong nỗi đau nào đó, đang cần sự cảm thông.(x.Mt 25 35-36). Chúng ta cũng chia sẻ những khả năng tri thức, tài năng thiên phú, hay những khả năng nào đó Chúa đã ban cho ta. Cả đến nhưng ân huệ thần linh chúng ta cũng phải chia sẻ, như thánh Phao-lô cho biết: “Tôi rất ao ước được gặp anh em để chia sẻ với anh em những ân huệ của Thánh Thần, nhờ đó anh em được vững mạnh.”(Rm 1, 11-12).

Việc chia sẻ chân thành là điều đáng trân trọng. Tuy nhiên lắm khi việc chia sẻ trong cộng đoàn, làm cho chúng ta có nguy cơ bị hiểu lầm chống đối và bị xúc phạm. Nhưng khi có tình yêu trong cộng đoàn, thì tình yêu này sẽ là linh dược chữa lành những vết thương của mọi thành viên. Khi có một nỗi đau được bộc bạch và được đáp lại bằng tình yêu và sự cảm thông của cộng đoàn hay của một thành viên, thì vết thương ấy sẽ được chữa lành và sự hòa điệu  trong tình yêu sẽ được phục hồi nhờ chia sẻ.

Cuối cùng chúng ta có thể chia sẻ về cái ‘tôi’ sâu xa của mình, trong đó: thất bại hay thành công, thất vọng hay hy vọng, chán chường hay vui thích, sợ hãi hay can đảm... Tất cả những điều ấy, nếu như chúng ta nhận ra đó thánh ý Chúa, là dấu hiệu của tình yêu và ân sủng, là sự thiện hảo của Chúa dành cho cuộc đời chúng ta. Điều này như là dấu chứng mang hiệu quả tăng trưởng niềm tin cho cá nhân và cộng đoàn, tạo nên sự liên kết được xây dựng từ niềm tin vào nhau.

Cuối cùng, chúng ta hãy nghe Chúa Giê-su nói với chúng ta về việc chia sẻ: “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người ta sẽ đong cho anh em đấu đã dằn đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì sẽ được đong trở lại bằng đấu ấy.”(Lc 6, 38). Nên nhớ, tất cả nhu cầu của sâu xa nhất của chúng ta đó là, tâm linh và tình cảm chứ không phải là vật chất. Chỉ khi nào tôi có thể nói với anh chị em mình, bằng những lời của người Cha đã nói với tôi: “Tất cả những gì của Cha có đều là của con.” (Lc 15, 31), lúc đó cộng đoàn mới thực sự dành cho tôi.

 

Vài gợi ý:

1/ Bạn có cảm thấy thỏa mãn ở mức độ bạn chia sẻ về đời sống của bạn cho người khác trong cộng đoàn này không ? Tại sao ?

2/ Thuật lại lần đầu tiên bạn kinh nghiệm cách có ý thức một người đã chia sẻ với bạn ở mức độ chân thành. Bạn cảm thấy thế nào ?

3/ Có lần nào bạn cảm thấy bị giam cầm bởi chính nỗi sợ hãi của bạn không ? Bạn có thể chia sẻ điều này không ?

Đã có một ai đến chia sẻ gánh nặng của bạn chưa ?

Lm. Paul