Quý chị kính mến!

Chúng ta là những người hành hương của hy vọng, đang hành hương trên con đường thánh hiến, dấn thân phục vu tha nhân, hầu làm vinh danh nước Chúa. Tạ ơn Chúa đã cho em có cơ hội được cùng hành hương với các chị nữ tu Chúa Quan Phòng trên con đường hành hương. Đến với những vùng truyền giáo nơi miền sông nước Cà Mau. Dù thời gian không nhiều cũng không ít, để đủ em cảm nhận về hình người nữ tu Chúa Quan Phòng, với tà ào dài hy vọng trên đường hành hương.

Mặt trời đã lui xuống đại dương để nhường chỗ cho bóng đêm lên cao. Tuy nhiên, tại nơi đây, trong ngôi nhà nguyện nhỏ bé Giáo điềm Xẻo Lá, nơi vùng sông nước, một Mặt Trời khác lại xuất hiện với độ chiếu sáng mạnh hơn gấp nhiều lần so với ánh mặt trời ban ngày. Đó chính là Chúa Giêsu Thánh Thể Mặt Trời Công Chính trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh. Mặt Trời ấy có sức phá tan đêm tối của đất trời và len lỏi vào tận nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn người nữ tu Quan phòng. Và cũng chính từ nơi Mặt Trời đó, các chị đón nhận được nguồn ân phúc, suối nguồn tình yêu, bình an và hy vọng đang tuôn đổ trên cuộc đời quý chị.

Các chị (Nữ tu của Chúa Quan Phòng) đều tiến liên một giai đoạn mới với nhiều háo hức, nhiều mong mỏi, nhiều băn khoăn và không thiếu những lắng lo. Trong giây phút linh thiêng bên Chúa Giêsu Thánh Thể. Chúng ta xin nhìn lại chặng đường đã qua và hướng về tương lai phía trước đang đón chờ chúng ta, với hình ảnh về tấm áo Dòng, tà áo dài xanh núp xám hy vọng trên đường hành hương..

Người ta thường nói: “Áo Dòng không làm nên thầy tu”. Tuy nhiên, áo Dòng chính là dấu chỉ của một tâm hồn khao khát tận hiến cho Chúa. Hình ảnh những nữ tu Chúa Quan Phòng, với tà áo dài thật nhẹ nhàng, thanh thoát và thánh thiện dường bao. Nhưng lạ thật! Áo đó không phải màu hồng, màu trắng, màu nâu mà là tấm áo màu xanh núp xám. Gam màu xanh của  tà áo Dòng hy vọng, nhắc nhớ các chị về sự “Từ bỏ”“Trao hiến”. Trước hết, sự từ bỏ sâu thẳm nhất là sự từ bỏ gia đình ,một thứ tình cảm thiêng liêng trong trái tim con người. Có lẽ chưa lần nào, những nữ tu ấy lại rời gia đình xa và lâu như vậy. Nhưng trong cái xa và lâu ấy, Chúa dạy chúng ta cách nối kết với gia đình bền chặt hơn bằng mối dây cầu nguyện, bằng những hy sinh nhỏ bé và bằng những lời kinh sớm chiều. Chúa cũng dạy các chị bài học về sự phó thác hoàn toàn người thân cho bàn tay yêu thương của Thiên Chúa và để cho Chúa lo thì tốt hơn các chị lo nhiều lần. Thứ đến, sự từ bỏ hơn cả là “Bỏ cái tôi của mình”. Chúa cần nơi các chị cái tôi đủ nhỏ để có thể nhận lấy mọi lời dạy dỗ, bảo ban của những người có trách nhiệm. Chúa mong nơi các chị cái tôi đủ vơi để có thể chứa thêm những lời góp ý chân thành từ chị em. Chúa muốn nơi các chị một cái tôi chẳng còn gì để có thể đón nhận những thiếu sót, khiếm khuyết và gai góc của mọi người xung quanh. Tự do là món quà quý giá mà Thiên Chúa tặng ban cho con người ngay từ thuở khai thiên lập địa. Tự do cũng là thứ vô hình mà con người ngày nay luôn khao khát tìm kiếm. Tuy nhiên, khi lãnh nhận tấm áo Dòng hy vọng, các nữ tu Chúa Quan Phòng phải từ bỏ thứ tuyệt vời ấy để thuộc trọn về Chúa và để Chúa định liệu đời sống của các chị. Và nhờ thế, các chị sẽ có được sự tự do nội tâm, thứ tự do đích thực trong tâm hồn.

Mùa thánh hiến đang chuẩn bị về trên các hội dòng lữ hành hy vọng, đâu đó sẽ vang lên những bản tình ca du dương về đời thánh hiến. Các tỉnh dòng Chúa quan phòng chuẩn bị thâu nhận những thành viên vào các giai đoạn để cùng với tỉnh dòng bước đi trong hy vọng. Các chị tân Tiền tập chuẩn bị được đội chiếc lúp trắng lên đầu để che đi mái tóc vốn làm duyên cho người thiếu nữ. Từ đây, các em bắt đầu chập chững những bước đi đầu tiên, từ đời sống thế tục vào đời sống tu trì. Đó vẫn là sắc trắng một màu sắc tượng trưng cho sự mỏng manh, dễ vỡ của chiếc lúp nhưng khi đi cùng tấm áo Dòng xanh hy vọng, một sắc màu có độ tương phản mạnh, những chị Tập sinh lại như muốn nói với Chúa rằng: “Kể từ đây, chúng con quyết tâm từ bỏ và dâng hiến cho dẫu không thể tránh khỏi những lúc yếu đuối trong thân phận con người trên con đường hành hương của hy vọng”.

Lúc này, khi nhìn về tấm áo Dòng, tà áo hy vọng chắc hẳn các chị có một tâm tình và cảm nghiệm riêng. Với những chị em Tập sinh, các chị là những người chuẩn bị bước lên tuyên khấn. Và các chị em Tập sinh  đã đi gần hết giai đoạn của năm tập thánh, các chị phải tự vấn chính mình rằng: “Sắc xanh than tinh tuyền của tấm áo Dòng, tà áo hy vọng ngày ấy liệu đã phai nhiều hay ít? Những gì đã cố gắng từ bỏ, liệu có lúc nào các chị thấy tiếc mà lấy lại không? Những khi màu áo phai đi, các chị hãy nhớ phải lấy màu Giêsu Thánh Thể để nhuộm lại chăng? Và với các chị Tiền tập sắp bước vào năm “Sa Mạc Thánh Năm Hy Vọng” 365 ngày chìm sâu trong Chúa, 12 tháng đi vào mối tương quan cá vị với Chúa Quan Phòng qua việc đào luyện đời sống thiêng liêng để hun đúc mối dây thân tình với Chúa. Giờ này, khi nghĩ về tấm áo Dòng, tà áo hy vọng để rồi một lần nữa, các chị đưa ra những quyết tâm với Chúa và cố gắng tìm được phương thế hữu hiệu hầu có thể giữ nguyên màu áo cho riêng mình.

Chúa ơi! Xin Chúa hãy nhuộm các chị trong tình thương của Người, xin hãy uốn nắn các chị để một mai đây, mỗi chị có thể tự tin bước lên kí kết Giao ước Tình yêu với Đấng mà chúng con ngày đêm kiếm tìm.

Trong những giây phút khi các chị quỳ bên Chúa Giêu Thánh Thể, các chị hãy dâng lên Chúa muôn ngàn lời tri ân cảm tạ với biết bao hồng ân mà Chúa đã đổ xuống trên cuộc đời các chị. Các chị hãy khiêm tốn xin Chúa tuôn đổ muôn ơn lành xuống trên Tỉnh Dòng, trên gia đình của các chị. Cùng xin Chúa tuôn đổ muôn ân phúc xuống trên quý Ân Thân Nhân, tất cả những người đã và đang âm thầm cầu nguyện, đồng hành và nâng đỡ các chị trên bước đường hành hương, sống ơn gọi trong hy vọng. Những người còn sống, xin cho họ luôn được tràn đầy ơn thánh Chúa và bình an trong sự quan phòng yêu thương của Ngài. Với những người đã kết thúc cuộc hành hương hy vong trước các chị, xin cho các ngài sớm được hưởng tôn nhan Chúa trong Nước Trời.

PIERRE JEAN TIẾN, IVE.

(Tâm Tình Gởi Quý Chị Dòng Chúa Quan Phòng)