Hôm thứ Hai 21/9, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tiếp đón một nhóm 42 trẻ em và thanh thiếu niên mắc chứng tự kỷ, đang được điều trị tại phòng khám "Ánh sáng mặ trời" ở St. Polten, Áo. Ngài cảm ơn tất cả mọi người vì công việc tuyệt vời dành cho các bạn trẻ.
 

Hồng Thủy - Vatican News

Đức Thánh Cha bày tỏ niềm vui chào đón các em, phụ huynh của các em và đội ngũ nhân viên của trung tâm "Ánh sáng mặt trời." . Ngài nói: “Tôi vui mừng nhìn thấy gương mặt của anh chị em và tôi đọc thấy trong mắt anh chị em niềm vui gặp tôi trong chốc lát.”

Các trẻ em được điều trị tại Phòng khám ngoại trú "Ánh sáng mặt trời", một trung tâm được thành lập năm 1995., được thành lập vào năm 1995. Việc điều trị kết hợp chẩn đoán, tư vấn và trị liệu cho trẻ em và thanh thiếu niên có nhu cầu đặc biệt.

Những vườn hoa

Nói về tên Ánh sáng mặt trời của trung tâm, Đức Thánh Cha nói với các em: “Cha có thể tưởng tượng tại sao những người phụ trách lại chọn cái tên này. Bởi vì ngôi nhà của các con trông giống như một vườn hoa lộng lẫy dưới ánh mặt trời, và những bông hoa của ngôi nhà này chính là các con! Chúa đã tạo ra thế giới với muôn vàn loài hoa đủ màu sắc. Mỗi người trong chúng ta cũng xinh đẹp trong mắt Thiên Chúa, và Người yêu thương chúng ta.

Cảm ơn

Đức Thánh Cha nói tiếp: "Điều này khiến chúng ta cảm thấy cần phải thưa với Chúa: Cảm ơn! Cảm ơn vì món quà cuộc sống, vì tất cả các sinh vật! Cảm ơn mẹ và bố! Cảm ơn gia đình của chúng ta và cảm ơn những người bạn của Trung tâm Ánh sáng mặt trời!” Đức Thánh Cha nói rằng lời cảm ơn là một lời cầu nguyện tốt đẹp và Thiên Chúa thích lời cầu nguyện này.

Cầu nguyện với Chúa Giê-su

Ngài gợi ý với các em thêm vào lời cầu nguyện một lời cầu xin: “Chúa Giê-su ơi, Chúa có thể giúp bố mẹ trong công việc của họ không? Chúa có thể an ủi bà con đang bị bệnh một tí không? Chúa có thể ban thức ăn cho các trẻ em trên toàn thế giới đang không có thức ăn? Hoặc: Chúa Giêsu ơi, xin hãy giúp Đức Giáo hoàng lãnh đạo tốt Giáo hội. Nếu các con cầu xin trong đức tin, Chúa chắc chắn lắng nghe các con.”

Làm cho Chúa Giê-su

Cuối cùng Đức Thánh Cha cảm ơn các phụ huynh, những người đồng hành, bà Chủ tịch và mọi người hiện diện. Ngài cảm ơn sáng kiến tốt đẹp và sự dấn thân của họ đối với các em. Ngài nói: “Tất cả những điều anh chị em làm cho một trong những người bé nhỏ nhất này là anh chị em là cho Chúa Giê-su!”. (CSR _6756_2020)

 

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2020-09/dtc-phanxico-gap-tre-em-tu-ky.html

Write comment (0 Comments)

Ronald Rolheiser, 2020-09-14

Điều có thể bào chữa thì không cần được bào chữa và điều không thể bào chữa thì không thể bào chữa được.

Tác giả Michael Buckley đã viết những lời này và đó là cả một thách thức quan trọng. Chúng ta luôn biện minh cho những chuyện mà chúng ta không cần phải biện minh và luôn cố gắng bào chữa cho những chuyện không bào chữa được. Chuyện này chuyện kia đều không cần thiết, cũng chẳng ích lợi gì.

Chúng ta có thể học bài học này từ cách Chúa Giêsu đối xử với những người phản bội Ngài. Ví dụ điển hình là với Thánh Phêrô, người được Chúa chọn đặc biệt và được Chúa đặt là hòn đá tảng của cộng đoàn tông đồ. Thánh Phêrô là người trung thực, với tấm lòng chân thành như trẻ thơ, ngài có đức tin sâu đậm, và hơn người khác, ngài hiểu được ý nghĩa sâu xa Chúa Giêsu là ai và ý nghĩa giáo huấn của Chúa Giêsu. Đúng vậy, khi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ (còn các anh, các anh nói tôi là ai?), Thánh Phêrô trả lời: “Ngài là Đấng Kitô, con Thiên Chúa, Đấng Hằng Sống.” Nhưng vài phút sau lời tuyên xưng đó, Chúa Giêsu đã phải sửa lại quan niệm sai lầm của Thánh Phêrô về ý nghĩa của điều này, và Ngài đã quở trách ông vì ông muốn làm chệch hướng chính sứ mệnh của Ngài. Nghiêm trọng hơn, chính Thánh Phêrô trong giây phút huyênh hoang đã nói, dù ai phản bội Chúa Giêsu, nhưng ông thì không, vậy mà ông đã chối Chúa ba lần trong giây phút khó khăn nhất của Chúa Giêsu.

Sau đó, chúng ta biết cuộc trao đổi của Chúa Giêsu với Thánh Phêrô về chuyện phản bội này. Điều quan trọng là Chúa Giêsu không đòi hỏi Thánh Phêrô phải giải thích, phải xin lỗi và cũng không nói những câu đại loại như: “Anh thực sự không phải là chính anh! Tôi hiểu ai ở trong tình trạng này sẽ rất hãi sợ! Tôi hiểu nỗi sợ hãi có thể làm cho anh làm như vậy!” Không có những lời này. Điều có thể bào chữa thì không cần được bào chữa và điều không thể bào chữa thì không thể bào chữa được. Trong sự phản bội của Thánh Phêrô, cũng như trong sự phản bội của chính chúng ta, khi nào cũng có hai khía cạnh này, có thể bào chữa và không thể bào chữa.

Vậy Chúa Giêsu làm gì với Thánh Phêrô? Ngài không đòi Thánh Phêrô phải giải thích, cũng không đòi phải xin lỗi, cũng không nói… không sao, không bào chữa cho Phêrô, cũng không nói mình yêu thương Thánh Phêrô. Thay vào đó, ngài hỏi: “Con có yêu Thầy không?” và tất cả mọi sự tiến đến đàng trước từ đó.

Mọi sự tiến đến đàng trước từ đó. Mọi thứ đều có thể tiến lên sau lời thú nhận yêu thương, nhất là lời thú nhận yêu thương sau khi phản bội. Lời xin lỗi là cần thiết (vì đó là nhận lỗi lầm và điểm yếu để vực tâm hồn của người bị phản bội lên, nhưng lời xin lỗi không hữu ích. Nếu hành động đó không phải là phản bội, thì không cần bào chữa; nếu là phản bội thì  không lời xin lỗi nào có thể tha thứ được. Một lời xin lỗi hay một cố gắng xin lỗi để nhắm đến hai mục đích đều không có cái nào tốt. Đầu tiên, nó dùng để hợp lý hóa và biện minh, không cái nào hữu ích cho kẻ phản bội hay người bị phản bội. Điều thứ hai, nó làm suy yếu lời xin lỗi và làm cho lời xin lỗi trở nên không tinh sạch và trọn vẹn, do đó không thể xóa bỏ hoàn toàn sự phản bội khỏi tâm hồn người đã bị phản bội; và vì thế, đây không phải là lời nói thể hiện tình yêu cũng hữu ích như sự công nhận rõ ràng, trung thực về sự phản bội của chúng ta và một lời xin lỗi không cố gắng bào chữa cho sự yếu đuối và phản bội của mình.

Điều mà tình yêu đòi hỏi khi chúng ta yếu đuối là chân thành thừa nhận, không bào chữa lý luận về sự yếu đuối của mình, đồng thời thốt lên lời nói từ trái tim: “Tôi yêu bạn!” Mọi sự có thể tiến lên từ đó. Quá khứ và sự phản bội của chúng ta không được xóa bỏ, cũng không được bào chữa; nhưng, trong tình yêu, chúng ta có thể sống vượt lên chúng. Xoá bỏ, bào chữa hoặc hợp lý hoá là không sống trong sự thật; thật không công bằng cho người bị phản bội vì người đó phải gánh các vết sẹo và hậu quả.

Chỉ có tình yêu mới giúp chúng ta vượt lên yếu đuối và phản bội và đó là nguyên tắc quan trọng không chỉ đối với các trường hợp trong cuộc sống khi chúng ta phản bội và làm tổn thương người thân yêu, mà còn với sự thông hiểu của chúng ta về cuộc sống nói chung. Chúng ta là con người, chúng ta không phải là thần thánh, và do bẩm sinh, vì thế cơ thể tâm trí chúng ta bị dày vò với các yếu đuối và bất cập thuộc đủ mọi loại. Như Thánh Phaolô đã nói trong thư gởi tín hữu Rôma, không bao giờ chúng ta đủ tốt. Điều tốt chúng ta muốn làm thì chúng ta không làm, điều xấu chúng ta không muốn làm thì chúng ta lại làm. Dĩ nhiên một số điều này có thể hiểu được, có thể bào chữa được, cũng như một số điều là không thể bào chữa, vì chúng ta là người và một phần điều này đã là một bí ẩn cho chính chúng ta. Dù sao đến tận cùng, không có lời biện minh hay lời bào chữa nào là cần thiết (hoặc hữu ích). Chúng ta không tiến về phía trước trong quan hệ với Chúa hoặc với người bị chúng ta làm tổn thương mà nói: “Bạn phải hiểu! Trong hoàn cảnh này, tôi làm gì khác được? Tôi không muốn làm bạn tổn thương, chỉ là tôi quá yếu đuối để chống lại!” Những câu này không hữu ích, cũng không cần thiết. Mọi thứ tiến lên khi chúng ta, không bào chữa, chúng ta chấp nhận sự yếu đuối và chúng ta xin lỗi vì đã phản bội. Giống như Thánh Phêrô, khi Chúa Giêsu hỏi ông ba lần: “Con có yêu Thầy không?” từ trong trái tim, chúng ta phải nói: “Chúa đã biết tất cả, Chúa đã biết con yêu Chúa như thế nào.”

Nguyễn Tùng Lâm dịch

Nguồn: http://phanxico.vn/2020/09/16/vuot-len-cac-sai-lam-va-diem-yeu/

Write comment (0 Comments)
Để loan báo Tin Mừng hôm nay, ngôn ngữ được nhân loại hiểu rõ nhất là bác ái, không phải là những lời giải thích thần học uyên bác. Vì lý do này, các tu sĩ Vinh Sơn có một vai trò đặc biệt, liên kết với đặc sủng: Thánh Vinh Sơn Phaolô và Thánh Louise de Marillac là một dấu hiệu mạnh mẽ của ngôn ngữ này.
 

Ngọc Yến - Vatican News

Đây là những gì Đức Hồng y Luis Antonio Tagle, Tổng trưởng Bộ loan báo Tin Mừng cho các dân tộc nói với các tu sĩ Vinh Sơn, trong một chuyến thăm gần đây đến Tu hội Truyền giáo.

Nói chuyện với các thành viên của Tu hội, Đức Hồng y Tagle đã nhấn mạnh ba nhiệm vụ cụ thể của tu sĩ ngày nay vẫn còn quan trong: trở thành những người truyền cảm hứng bác ái cho người khác; dấn thân hoạt động bác ái “hình thành cộng đoàn”; tiếp tục thúc đẩy hoạt động bác ái trong việc huấn luyện giáo sĩ.

Đề cập đến “công cuộc tái truyền giảng Tin Mừng”, Đức Hồng y Tagle nói: “Loan báo Tin Mừng là một điều luôn luôn mới: chúng ta phải luôn tái khám phá tính mới mẻ của hoạt động đã có từ lâu trong Giáo hội. Thách đố cho chúng ta ngày nay đó là phân định để có thể trình bày chính Tin Mừng trong một thế giới đang thay đổi”.

Tổng trưởng Bộ loan báo Tin Mừng cho các dân tộc nhấn mạnh rằng, có một khía cạnh nảy sinh từ cuộc tranh luận, đó là quá nhấn mạnh về mặt tri thức trong việc đào tạo thần học trong suốt lịch sử Giáo hội. Thực ra, tri thức chỉ là một khía cạnh của một quá trình đào tạo toàn diện hơn.

Hoạt động tông đồ phải được quan tâm, là một chiều kích thiết yếu. Hoạt động tông đồ phải được tái khám phá khẩn cấp, nếu chúng ta muốn việc đào tạo thần học không rơi vào ý thức hệ như vẫn thường xảy ra.

Vấn đề cuối cùng được đưa ra trong buổi gặp gỡ có liên quan đến việc chăm sóc ngôi nhà chung, cụ thể là Thông điệp Laudato Sì. Đức Hồng y nhắc lại những lời của Đức Thánh Cha, theo đó, Thông điệp không phải là một tài liệu sinh thái, mà là một tài liệu về Học thuyết xã hội của Giáo hội. Tuy nhiên, tài liệu này vẫn chưa được một số giám mục và linh mục quan tâm đúng mức. Nếu Thông điệp có những điểm tương đồng với các chiến dịch của các phong trào sinh thái, thì cũng có một sự khác biệt đáng kể: đang khi người Kitô hữu nói về “bảo vệ công trình Sáng tạo” và công trình của Thiên Chúa, thì đối với các phong trào này, đó đơn giản chỉ là vấn đề “thiên nhiên” hoặc môi trường. (Fides 26/6/2020)

 

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi/church/news/2020-06/tagle-ngon-ngu-tin-mung-bac-ai.html

Write comment (0 Comments)
Sáng thứ Tư 12/8, Đức Thánh Cha đã có buổi tiếp kiến chúng các tín hữu. Như thường lệ, buổi tiếp kiến diễn ra tại Thư viện Dinh Tông Toà và được phát trực tuyến cho các tín hữu tham dự. Thay cho bài giáo lý, Đức Thánh Cha có những suy tư về đại dịch covid-19. Đây là bài thứ hai trong loạt bài suy tư của ngài về đại dịch.
 

Chuyển ngữ: Anh Phương, SJ - CTV Vatican News

Đức Thánh Cha nói trong bài suy tư:

Trận đại dịch lần này đã cho thấy tất cả chúng ta dễ bị tổn thương và có liên đới với nhau như thế nào. Nếu chúng ta không chăm sóc nhau, khởi đi từ những người rốt hết, tức là từ những người bị ảnh hưởng nhiều nhất, bao gồm các thụ tạo khác; chúng ta không thể chữa lành được thế giới này.

Chúng ta phải tuyên dương sự cống hiến của rất nhiều người trong những tháng vừa qua đã và đang minh chứng cho một tình yêu đầy tính nhân văn và Kitô giáo dành cho nhân loại. Họ đã dấn thân phục vụ bệnh nhân cho dầu sức khỏe của họ có nguy cơ bị đe dọa. Tuy nhiên Vi-rut Corona không chỉ là một căn bệnh mà chúng ta phải chiến đấu; nhưng ngang qua cơn đại dịch, nhiều bệnh lý xã hội được phơi bày ra ánh sáng. Một trong số đó là cái nhìn méo mó về con người, tức là một cái nhìn phớt lờ đi phẩm giá và đặc tính tương quan của con người. Đôi khi chúng ta nhìn tha nhân giống như một đồ vật, tức là để sử dụng hoặc bị vứt bỏ. Nhưng thực tế, chính cách nhìn này khiến ta ra mù lòa và tạo nên một thứ văn hóa bài trừ mang tính cá nhân và gây hấn, biến con người thành một thứ hàng hóa tiêu dùng (Xem Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, số 53; Thông điệp Laudato si’, số 22).

Dưới ánh sáng đức tin, chúng ta biết rằng Thiên Chúa nhìn con người trong một cách thức khác. Thiên Chúa tạo dựng ta không như các đồ vật, nhưng như những người được yêu thương và có khả năng để yêu, tức là giống hình ảnh của Thiên Chúa (St 1,27). Như vậy, Thiên Chúa đã ban cho ta một phẩm giá độc nhất, mời gọi chúng ta sống hiệp thông với Ngài và với anh chị em chúng ta trong khi tôn trọng tất cả tạo vật. Trong mối hiệp thông này, Thiên Chúa ban cho ta khả năng sinh sôi và bảo vệ sự sống (x. St 1,28-29), khả năng lao tác và chăm sóc trái đất (x. St 2,15; LS, 67).

Tin Mừng cho chúng ta một ví dụ điển hình về cái nhìn mang tính chủ nghĩa cá nhân, khi thân mẫu của hai môn đệ Giacôbê và Gioan xin ĐGS đặc ân cho con mình (x. Mt 20,20-28). Bà mong muốn hai con được ngồi bên tả và bên hữu của vị tân vương. Nhưng ĐGS đã đề nghị một cách nhìn khác: đó là cách nhìn của sự phục vụ và dâng hiến chính mạng sống mình vì tha nhân. ĐGS đã khẳng định lối nhìn này bằng cách: ngay sau đó, Ngài đã làm sáng mắt cho hai người mù và khiến họ trở thành môn đệ (x. Mt 20,29-34).

Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta đôi mắt biết quan tâm đến anh chị em mình, đặc biệt là những ai đang đau khổ. Là môn đệ của ĐGS, chúng ta không mong muốn mình trở thành những người thờ ơ và nặng tính cá nhân chủ nghĩa. Nhưng chúng ta muốn nhận ra phẩm giá con người nơi mỗi nhân vị, cho dù họ thuộc chủng tộc, ngôn ngữ và hoàn cảnh nào.

Công đồng Vaticano II nhấn mạnh rằng phẩm giá này là bất khả xâm phạm, bởi vì “con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa” (Gaudium et spes, 12). Như thế, phẩm giá con người là nền tảng của mọi đời sống xã hội và quyết định những nguyên tắc hoạt động của xã hội đó. Trong văn hóa hiện đại, tham chiếu gần nhất với nguyên tắc phẩm giá con người bất khả xâm phạm là Tuyên Ngôn Nhân Quyền mà thánh Gioan Phaolo II đã định nghĩa là “một cột mốc quan trọng trong hành trình dài và cam go của nhân loại”[1], và là “một trong những diễn đạt đỉnh cao của ý thức con người”[2]. Quyền lợi không chỉ mang tính cá nhân mà còn có tính xã hội, thuộc về mọi dân tộc và quốc gia[3]. Thực vậy, con người với phẩm giá của mình là một thực thể xã hội, được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa Duy Nhất và Ba Ngôi.

Nhận thức mới mẻ này về phẩm giá con người mang lại những áp dụng nghiêm túc về mặt xã hội, kinh tế và chính trị. Nhìn người anh em và mọi tạo vật như món quà được trao ban từ tình yêu thương của Thiên Chúa Cha sẽ khơi dậy nơi ta hành vi của sự quan tâm, chăm sóc và biết ngỡ ngàng. Như vậy, người tín hữu chiêm ngắm tha nhân như anh em chứ không như kẻ xa lạ; nhìn anh em mình bằng lòng trắc ẩn và cảm thông, chứ không phải bằng sự khinh khi và thù hận. Khi chiêm ngắm thế giới dưới sáng đức tin và với sự giúp sức của ân sủng, con người sẽ lao tác để làm triển nở sức sáng tạo và lòng nhiệt thành, ngõ hầu có thể hóa giải những bi kịch của lịch sử. Con người nhận thức và phát triển khả năng của mình như là những trách nhiệm xuất phát từ đức tin, như những ân sủng của Thiên Chúa để phục tha nhân và mọi thụ tạo.

Trong khi chúng ta đang cố gắng chữa lành bệnh tật do vi-rút gây ra, đức tin thôi thúc chúng ta dấn thân cách nghiêm túc và tích cực để chống lại sự thờ ơ trước những vi phạm nhân quyền. Đức tin luôn đòi hỏi chúng ta phải để mình được chữa lành và ăn năn sám hối từ chủ nghĩa cá nhân của chính chúng ta, dù cá nhân hay tập thể. Xin Chúa “phục hồi thị giác” cho chúng ta để ta có thể khám phá ra là một thành viên của gia đình nhân loại có ý nghĩa gì. Và ước mong rằng cái nhìn mởi mẻ này được chuyển thành những hành động cụ thể của lòng nhân ái và tôn trọng đối với mỗi nhân vị, cũng như sự quan tâm và chăm sóc cho ngôi nhà chung của chúng ta.

[1] Diễn văn trước Đại hội Liên Hợp Quốc (ngày 2 tháng 10 năm 1979), 7.

[2] Diễn văn trước Đại hội Liên Hợp Quốc (ngày 5 tháng 10 năm 1995), 2.

[3] X. Bản Tóm Tắt Học thuyết Xã hội của Giáo hội, 157.

 

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2020-08/dtc-phanxico-pham-gia-con-nguoi-bat-kha-xam-pham.html

Write comment (0 Comments)

Trong niềm tin vào Tình Yêu Cứu Độ và Phục Sinh của Đức Giêsu Kitô,

 Gia đình chị em trong Tỉnh Dòng Chúa Quan Phòng Cần Thơ kính báo:

 

Ông Cố Gioan - Baotixita NGUYỄN NGỌC LŨY , sinh năm 1927. Hưởng thọ 93 tuổi.

 

Là thân phụ của nữ tu Marie - Anne NGUYỄN NGỌC HỮU Trưởng cộng đoàn Chánh Tòa Cần Thơ

 

qua đời lúc 16g45 ngày 23/07/2020 tại Họ đạo Cù Lao Giêng, thuộc Ấp Tấn Mỹ, Huyện Chợ Mới, Tỉnh An Giang.

 

 Thánh Lễ An Táng sẽ được cử hành lúc 14g 00 ngày 25.07.2020, tại Nhà Thờ Cù Lao Giêng  . 

 

Xin hiệp ý cầu nguyện cho ông cố mau về hưởng Nhan Thánh Chúa. 

 

 

 Ban Truyền Thông TD Cần Thơ
Write comment (0 Comments)