Cùng các em Nhà Tập đi chặng đàng Thánh giá để tôn kính Mầu Nhiệm Thương Khó của Chúa Giêsu. Xin ban thêm tình yêu để mỗi người hiểu được Mầu nhiệm tình yêu! Chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho các em trong những ngày còn lại của tuần Tĩnh tâm được ở lại với Chúa một cách sâu đậm hơn và được sự bình an nội tâm.

Ban Truyền Thông TD Cù Lao Giêng

 

Write comment (0 Comments)

Con là tập sinh năm 2. Đây là lần đầu tiên con được đến môi trường họ đạo.Gần 2 tháng trôi qua, con đã quen với môi trường, với bao điều ngỡ ngàng, mới mẻ. Con cũng dần quen với công tác dạy trẻ, nhà thờ và thăm viếng. Qua những công tác đó đem lại cho con nhiều niềm vui, những bài học và nhiều suy tư. 

Con sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, giờ đây Chúa Quan Phòng lại dẫn đưa con đến vùng đất Cực Nam của Tổ Quốc: Cà Mau. Tuy xa xôi về khoảng cách nhưng con cảm thấy rất gần gũi trong tình người. Người dân nơi đây đơn sơ, chất phác, vui vẻ, dễ gần.  Đặc biệt, khi tiếp xúc với các em nhỏ, con có rất nhiều suy tư, có nhiều em không được sự yêu thương chăm sóc của cha mẹ, đa phần vì tình trạng ly hôn, các em phải ở với ông bà nên tính cách của các em cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Khi đi thăm viếng con được đánh động nhất về sự hy sinh của một em trong Ca Đoàn. Gia đình em ở trong ruộng, đường đi rất xa và khó khăn,nhưng em luôn cố gắng hoàn thành tốt công tác trong hội đoàn. Thấy hoàn cảnh của các gia đình sống trong ruộng bị giới hạn bởi phương tiện con cảm thấy rất tội nghiệp. Nhưng vì để bươn chải lo cho cuộc mưu sinh, nên họ làm đủ mọi nghề để kiếm sống ngay trong vùng quê khó khăn này. Nhìn lại ơn gọi của mình, con cảm thấy thật hạnh phúc vì Thiên Chúa yêu thương và chọn gọi con. Con khát khao được trở nên khí cụ nhỏ bé của Chúa để đem niềm vui đến cho mọi tâm hồn chưa nhận biết Chúa.

 Truyền giáo ngày hôm nay vẫn rất cần thiết và cấp bách trong một xã hội chỉ biết hưởng thụ mà đánh mất giá trị thật của con người. Vì thế,truyền giáo tuy vẫn rất cần thầy dạy, nhưng quan trọng hơn vẫn là đời sống chứng tá. Con ước mong có nhiều thợ gặt lành nghề, nhiều người Kitô hữu sống tốt, nhiều tu sĩ sống thánh thiện để mang Chúa đến mọi người. Nhờ họ mà nhiều người tin nhận và yêu mến Chúa.

M.Immaculée  Toan

Tập sinh II, TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Thời gian thật nhanh, mới đây mà đã 2 tháng rồi. Lần đầu tiên ra họ nên con mang tâm trạng lo lắng, sợ hãi, nhút nhát.  Đến cộng đoàn, mọi sự đều mới mẻ, lạ lẫm, ngỡ ngàng. Nhưng khi sống chung với quý sơ, sự yêu thương, quan tâm, gần gũi, vui vẻ, chỉ dạy tận tình, đã giúp con dần dần vơi đi nỗi sợ mà sống tình con nhà gần gũi hơn, con cũng học được nhiều điều nơi quý sơ.Con cảm nhận rằng, đời sống cộng đoàn quan trọng nhấtlà tế nhị trong cách ứng xử với nhau. Cộng đoàn có hạnh phúc hay không là do mỗi người sống như thế nào, ứng xử ra sao?

Đôi khi con cảm thấy hơi buồn, mặc cảm về chính mình, vì con chẳng có khả năng nào. Chính lối suy nghĩ này đã tự tạo ra cho con gánh nặng.  Những lúc như vậy, con  nhận ra Chúa đang nâng đỡ, giúp sức để con vươn lên và nỗ lực chiến đấu không gục ngã.  Mặc dù bản thân con rất kém cỏi, nhưng tình yêu Chúa vẫn bao phủ trên cuộc đời con, Ngài luôn đồng hành và hướng dẫn con trong từng giây phút. 

Khi tiếp xúc với các em học sinh của mình, con thấy các em thiếu vắng tình thương của gia đình: có em cha mẹ mất sớm, có đứa thì mẹ bỏ đi, nên các em không được dạy dỗ chu đáo. Đối với những em như vậy con phải quan tâm, gần gũi yêu thương các em hơn, để các em không còn thấy mặc cảm nữa. 

Cánh đồng truyền giáo đang rất cần những bước chân sẵn sàng lên đường,  không ngại hy sinh để đến với những nơi xa xôi hẻo lánh. Ước mong có nhiều người luôn biết xả thân vì Nước Chúa, để Nước Chúa ngày càng lan rộng  hơn. 

Nhìn lại hành trình của con đều là do ơn Chúa, Chúa luôn song hành và ở mãi bên con. Tạ ơn Chúa đã ban cho con cảm mến được hương vị ngọt ngào khi được phục vụ Chúa nơi môi trường họ đạo. Mặc dù con còn nhiều thiếu sót, nhưng Chúa vẫn mãi dõi bước, lắng nghe và giúp sức cho con. Xin Chúa ban cho con có một ngọn lửa nhiệt huyết để sẵn sàng đi đến với những người nghèo, đến những vùng “ngoại biên xa xôi…” như lời Đức Thánh Cha mời gọi. Muốn được như vậy, con phải có đời sống kết hợp với Chúa sâu sắc, chặt chẽ thì con mới có  được niềm hăng say, vui tươi để sẵn sàng ra đi.

Marie Idalie Mến

Nhà Tập năm II - TD  Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Trong thời gian hai tháng ở họ đạo để tập sống đời sống cộng đoàn và  mục vụ, con học được nhiều bài học cho bản thân, con nhận ra rằng con cần phải lớn lên, trưởng thành và có trách nhiệm hơn trong công tác mình đã lãnh nhận.   

 Đời sống cộng đoàn không phải dễ dàng, đòi hỏi hy sinh và bỏ mình. Thời gian tập sống chỉ mới 2 tháng, nhưng con cảm nhận được rằng, dù mỗi người đều có sự khác nhau về nhiều phương diện, nhưng nếu biết sống chân thành, sẵn sàng góp ý giúp nhau lớn lên, biết chia sẻ và nâng đỡ nhau những công việc có thể thì cộng đoàn sẽ vui tươi và hạnh phúc hơn. 

Con cũng được đi thăm viếng, con cảm thấy chính sự khó khăn, những cuộc mưu sinh kiếm sống đã khiến cho niềm tin của họ bấp bênh và bị cản trở. Nhưng niềm vui con nhận được chính là sự nhiệt thành của người giáo dân trong  mọi công việc của họ đạo cùng sự quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ nhau. 

 Con cũng có được niềm vui khi dạy học cho các em nhỏ, tuy có chút khó khăn nhưng giúp con tập được sự kiên nhẫn, cùng khắc phục những yếu điểm của bản thân để sống và hướng dẫn những người Chúa trao cho con. 

 Con biết không phải lúc nào đời sống cũng như ý muốn, nhưng con tin rằng trên đường theo Chúa con luôn có Ngài  cùng đi và Ngài luôn nâng đỡ con trong mọi hoàn cảnh. Ngài luôn là mẫu gương để con noi theo. Chính Ngài là ánh sáng và là con đường. Con tạ ơn Chúa và xin phó thác mọi sự trong tay Chúa để Ngài sắp đặt mọi sự trong đời con.

Maria  Irmine Ánh Tuyết

Tập năm II - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)