Được sinh ra trong một gia đình công giáo, mỗi năm tôi đều được nghe lại việc Chúa Giêsu chịu chết trên thập giá vì nhân loại. Cả khi được xem phim “Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu”, tôi cũng thấy lại những hình khổ đớn đau Ngài phải chịu, tôi đã khóc nhưng chỉ là tội nghiệp và đồng cảm. Khi hết phim thì điều đó chẳng ảnh hưởng gì tới tôi, tới cuộc sống của tôi. 

Bước vào đời tu, tôi vẫn vui vẻ với niềm vui của thế gian “thích thì làm, không làm cũng không sao, chẳng ảnh hưởng tới ai, miễn là tôi vui là được!’ Tôi nào có thấy thập giá như ai đó đã từng nói với tôi “Đi tu là phải vác thập giá theo Đức Kitô”. Tôi bỏ ngoài tai lời ấy, tôi tiếp tục sống cuộc sống êm đềm của mình và những tưởng đời tu đẹp như mơ. Mỗi ngày ra vào nhà nguyện nhưng hiếm khi nhìn lên thập giá Chúa, vì dường như quen quá hóa nhàm và chẳng có chút suy tư gì cả. Cho đến một ngày, một biến cố đổ ầm xuống trên tôi. Tôi như chết đứng, tôi ấm ức, tôi không hiểu được “Tại sao người ta lại có thể làm điều đó cho tôi?” và tôi chỉ biết hỏi “Tại sao?” mà thôi. Tôi không tìm được ai để chia sẻ cả. Và tôi nhớ như in, đó là một buổi tối, trời như muốn đổ mưa, tôi đã đến nhà nguyện quỳ sụp trước thập giá Chúa và khóc. Tôi trút hết nỗi lòng với Ngài, tôi cảm như Ngài đang lắng nghe tôi. Ngài an ủi tôi bằng cách kể lại cho tôi nghe con đường Ngài đã đi qua để cứu chuộc tôi. Ngài đã chịu chết đang khi Ngài chẳng tội lỗi gì, người ta đã vì ghen tức mà lên án oan cho Ngài. Ngài đã vì tôi mà chấp nhận hy sinh mạng sống và những gì tôi chịu bây giờ so với Ngài thật nhỏ bé. Tôi chợt nhận ra mình là kẻ tội lỗi hơn là bị oan ức, vì bấy lâu này tôi đã sống vô ơn bạc nghĩa. Tôi đã quá vui với cuộc sống này mà quên đi rằng: “Chúa  đã chết cho tôi được sống” và chính lúc đó, Chúa dạy cho tôi biết đem thập giá là chính đau khổ của tôi đến với thập giá Chúa, để chính Ngài mang vác thay tôi. 

Càng lớn thì Chúa cho tôi hiểu biết hơn, Ngài cho tôi thấy thập giá đâu chỉ là đau khổ người khác gây ra cho tôi, nhưng còn là chính tội lỗi tôi tự gây ra. Tôi đã gây ra tội xúc phạm đến chính Chúa, tội lỗi đè nặng tâm hồn làm tôi ngã quỵ. Tôi thấy mình không còn đủ sức đứng dậy vác tiếp thập giá mình nữa. Tôi đã muốn nằm lì ở đó. Suốt một thời gian dài tôi bước đi trong tăm tối với nỗi dằn vặt và đau đớn tột cùng. Và rồi chính lần ngã và đứng lên của Chúa trên đường đến Đồi Sọ cho tôi một lần nữa thêm sức mạnh vực dậy, vượt qua mặc cảm tội lỗi để đứng lên vác tiếp thập giá của chính mình. Chính thập giá Ngài đã kéo tôi lên và giúp tôi biết mình được yêu cho dù tôi của tôi có lớn tới đâu đi nữa. Từ đó, tôi biết cách để vác thập giá là tội lỗi của mình bằng cách tin vào tình yêu cứu độ mà Ngài luôn dành cho tôi, cả khi tôi là một tội nhân. 

Chính nhờ thập giá đó, mà tôi hiểu được tình yêu vĩ đại mà Ngài dành cho tôi. Nhờ đó tôi được hồi sinh và tràn đầy sức mạnh. Tôi thêm tin tưởng nơi Ngài. Qua câu thánh vịnh mà tôi yêu thích và thấm thía “Đau khổ quả là điều hữu ích, để giúp con học biết thánh chỉ Ngài.” Tôi hiểu rằng: “Thập giá là cách thức Chúa sửa dạy tôi, giúp tôi lớn lên và đi đúng hướng để đến gần Ngài hơn.” Ngày nào còn thập giá thì ngày đó tôi tin mình vẫn đi đúng hướng và vẫn được yêu thương. 

Như lời Cha Moye đã dạy “Chúng ta phải yêu mến thánh giá. Hãy gắn bó với thánh giá Chúa Giêsu Kitô, và chỉ xa lìa thánh giá sau khi chết mà thôi” (HD 215) Điều mà cha dạy làm tôi nghĩ và hiểu rằng: Dù ở bất cứ đâu cũng sẽ có thánh giá chờ đón tôi! Chúa muốn tôi thay vì than van, trách móc thì hãy yêu và ôm nó vào lòng, để vác lấy nhẹ nhàng hơn. Bởi vì không ai tránh khỏi thập giá cả. Chúa mời gọi tôi hãy say mê thập giá vì đó là cách thức duy nhất để tôi được hạnh phúc trong những đau khổ và trái ý, và quả thực là như vậy. Kinh nghiệm trong thời gian Tập viện này, cho tôi xác tín điều đó. Thập giá mà tôi vác bây giờ là chính “cái tôi” của mình và đời sống cộng đoàn. Khi phải cùng lúc chấp nhận cả hai, tôi thật sự thấy nặng nề. Tôi như muốn co cụm lại để tìm cho mình sự an toàn. Mỗi buổi sáng thức dậy là lại phải đối đầu với chính mình và cả người khác nữa, thật mệt mỏi. Tôi đã phải ngồi trước Chúa không biết bao lâu, để xin Ngài giúp tôi làm sao để có thể đón nhận được. Ngài đã chỉ cho tôi qua người đồng hành đó là phải yêu thương thật lòng, hãy yêu từ trong trái tim với sự chân thành, rồi mọi sự sẽ thay đổi. Quả thực phép lạ đã xảy ra, khi tôi bỏ đi “cái tôi” của mình, để yêu thương, tôi thấy có sự thay đổi. Tôi dễ dàng chấp nhận người khác với những khuyết điểm của họ, đặc biệt là với người tôi chưa thương trước đây. Tôi mở lòng hơn để chia sẻ với người khác và sống thực với con người mình hơn. Tôi không còn thấy nặng nề của thập giá nữa nhưng xem đó là điểm thiết yếu cho cuộc sống của tôi và là cách thế tôi kết hợp với thập giá của Chúa.

Từ chính kinh nghiệm đó tôi hiểu thêm về mầu nhiệm thập giá Chúa, đó là “Mầu nhiệm của yêu thương”. Chúa muốn nói với tôi rằng “Con đường thập giá gian nan, khó khăn vô cùng và tôi chỉ có thể đi trọn con đường ấy bằng tình yêu chính Ngài đã đi”. Ngài mời gọi tôi bước theo Ngài trên con đường ấy vì Ngài yêu tôi và vì muốn tôi nên giống Ngài trong tình yêu cao đẹp ấy. 

Qua mầu nhiệm thập giá Chúa Giêsu, tôi xác tín hơn vào con đường tôi đã lựa chọn và bước đi, con đường ấy giúp tôi sống tình yêu cách trọn vẹn và cho tôi cảm nghiệm được hạnh phúc thực sự. Với tôi “Thập giá Chúa là sức mạnh, là niềm vui, là sự an ủi, là niềm tự hào, là động lực, là cứu cánh và là tình yêu của tôi.” Câu danh ngôn về thập giá đánh động tôi và trở nên kim chỉ nam cho tôi là: 

- “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.” (Gl 6,14)

 

- “Tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá.” (1Cr 2,2)

 

Marie-Monique Nguyễn Đỗ Giang Anh Thoại

TD Tây Nguyên - Nhà Tập năm 2019

Write comment (0 Comments)

Tháng năm về, phượng bắt đầu nở những bông hoa rực rỡ, những chú ve râm ran thi nhau hòa tấu những khúc ca đầu hè, và đối với tín hữu thì đây là lúc những tâm hồn yêu mến Mẹ Maria chạy đến với Mẹ, dâng lên Mẹ những đóa hoa muôn màu muôn sắc, những câu kinh, những lời ca và cả những lời nguyện cầu tha thiết với ước mong nhờ Mẹ đưa dẫn mọi tâm hồn đến với Chúa Giêsu, Con Mẹ-Đấng lòng chúng con tôn thờ.

Nhìn lại hành trình cuộc đời mỗi người, chắc hản mỗi chúng ta ai cũng đã từng có những lúc đi đến tận cùng của nỗi đau khổ, tuyệt vọng đã chạy đến cầu xin Mẹ và đã được Mẹ nâng đỡ, ủi an. Mẹ vẫn ở đó chờ đợi chúng ta! Hãy đến với Mẹ, Mẹ vẫn luôn âm thầm chờ đợi những đứa con của Mẹ trở về. Giữa lúc tưởng chừng như buôn xuôi mọi sự, hãy chạy đến nương nhờ Mẹ, Mẹ sẽ an ủi, chở che. Những khi thất vọng, hãy đến với Mẹ, sẽ tìm được nơi Mẹ sức mạnh để đón nhận thập giá với tâm hồn bình an, thanh thản, bởi Mẹ luôn đưa mắt nhìn đến và đoái thương những lời cầu khẩn của con cái Mẹ.

Xuyên suốt cuộc đời Mẹ với những biến cố đau thương, ta chỉ thấy nơi Mẹ một sự vâng phục tuyệt đối theo thánh ý Chúa, dù cả khi biến cố đó là một lưỡi gươm đâm thâu lòng Mẹ. Mẹ đã trải qua nhiều đau khổ nhưng với sức mạnh và niềm tin vào Chúa, Mẹ đã vượt qua tất cả.

Con người ngày nay cũng đang chịu nhiều đau khổ, tuyệt vọng trong tâm hồn hơn bao giờ hết, nhất là trong lúc cơn đại dịch covid-19 vẫn đang hoành hành, bao phủ cả thế giới mà chưa chấm dứt. Những lúc như vậy, con người càng mệt mỏi, thất vọng, đức tin bị chao đảo và những câu hỏi “tại sao” được đặt ra mà không có câu trả lời. Hơn bao giờ hết, trong những lúc như vậy, ta hãy chạy đến với Mẹ Maria, Mẹ của từng người và Mẹ của cả nhân loại, không đơn thuần chỉ để xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa ban cho ta được nhiều ơn mà điều quan trọng là đến với Mẹ, ta tìm được nguồn an ủi, cảm thông và nâng đỡ để ta tiếp tục hành trình của cuộc đời, bởi Mẹ chính là nguồn an vui, nguồn cậy trông, chưa có ai đến cầu xin Mẹ mà Mẹ từ chối nhận lời.

Đường đời phía trước và đường dâng hiến sẽ còn đó nhiều khó khăn và thử thách, nhưng con được mời gọi học nơi Mẹ bài học cuộc đời gói gọn trong hai tiếng Xin Vâng. Với niềm xác tín vào Chúa Quan Phòng và niềm tin có Mẹ luôn đồng hành, con không lo gì, con chẳng sợ chi. Xin Mẹ dạy con luôn biết thưa tiếng Xin Vâng như Mẹ trong mọi cảnh huống của cuộc đời.

 

Maria Nguyễn Thị Nhật

Tập sinh - TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Con đây bé nhỏ hiểu chi?

Tình yêu Chúa đã cho đi đến cùng

Xin được tấm lòng khiêm cung

Kề bên Thánh Giá thủy chung suốt đời.

 

Bên Ngài cõi lòng chơi vơi

Thấy mình phần nào giống nơi Tông Đồ

Thấy mình hứa như Phêrô

Nhưng rồi nhanh chóng bô bô chối Thầy.

 

Sẵn sàng ăn năn từ đây

Nhưng lòng lại đã bủa vây tội tình

Lo cho phận người nhân sinh

Bán Thầy bỏ bạn chứng minh bội thề.

 

Cho con đừng mãi u mê

Ở lại trong cảnh lê thê đường lầm

Ngước nhìn lên Chúa trầm ngâm

Lưỡi đòng gai nhọn đã đâm thân Ngài.

 

Nguyện vác Thập Giá trên vai

Quyết theo chân Chúa sửa sai lỗi hèn

Sang giàu địa vị tiếng khen

Thất vọng khổ sở đan xen có Người

 

Đợi mai một ngày sáng tươi

Giêsu đưa lối tới nơi vĩnh hằng

Thế nào mới biết phải chăng?

Hãy nên như Mẹ lặng lắng thi hành.

 

Đời dù bao nỗi ghét ghanh

Chính là dấu chứng bình an Thiên Đàng

Ước đời con mãi ca vang

Thập Giá là chính hành trang con tìm.

 

 

Tập viện ngày 11 tháng 04 năm 2020 

Marie Léonic Nguyễn Thị Cẩm Phượng - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Ngày ....tháng....năm...

Lạy Trái Tim của trái tim con, ôi Tình Yêu của con, cùng với Chúa, con cúi đầu chia sẻ với Chúa những đớn đau và đặt tất cả tư tưởng của con vào tâm trí Chúa để nhổ hết những gai nhọn đã gây cho Chúa biết bao nhức nhói. Ứơc chi mọi tư tưởng con đều hòa nhập vào tư tưởng của Chúa để làm cho Chúa thỏa nguyện, đền bồi cho từng tư tưởng xấu xa của các thụ tạo và làm dịu bớt những tư tưởng đớn đau của Chúa.

Lạy Chúa Giêsu của con, con hôn kính cặp mắt tuyệt đẹp của Chúa. Trong Bánh Thánh, cặp mắt trìu mến của Chúa biểu lộ tâm trạng mong đợi mọi người đến chầu kính để được nhìn họ bằng ánh mắt yêu thương hầu trao đổi với ánh mắt yêu mến của họ. Nhưng biết bao người đã đến trước Thánh Nhan Chúa, thay vì chiêm ngắm và tìm kiếm Chúa, thì lại ngoái nhìn những vật gây chia trí, không màng đến Chúa và không để Chúa có được niềm vui đổi trao ánh mắt với họ, và Chúa đã phải ngậm ngùi. Do đó, khi hôn kính Chúa, đôi môi con ướt sũng vì nước mắt của Chúa. Ôi Chúa Giêsu của con, xin đừng khóc nữa! Con muốn kết hợp cặp mắt của con với cặp mắt của Chúa và cùng được than khóc với Chúa, đỗng thời dung ánh mắt của con để đền bồi cho những ánh mắt hằng chia trí và giữ cho chúng con luôn chăm chú hướng nhìn về Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Tình Yêu của con, con hôn kính đôi tai cực trọng của Chúa. Vâng con thấy Chúa chăm chú lắng nghe để an ủi các thụ tạo; còn thụ tạo thì ngược lại, họ bắt đôi tai của Chúa phải nghe những lời kinh chia trí lo ra, không chút tin tưởng, những lời kinh phần nhiều đọc vì chiếu lệ, thiếu hồn sống. Và thính giác của Chúa trong Bánh Thánh phải chịu khốn cực còn hơn trong cuộc khổ nạn, lạy Chúa Giêsu của con, con muốn lấy tất cả những giai điệu thiên đàng để dâng cho Chúa thưởng thức mà đền bồi những khốn cực ấy. Con muốn kết hợp đôi tai của con với đôi tai của Chúa, không chỉ để san sẻ những khốn cực, mà còn để nghe biết Chúa muốn và đang chịu đựng những gì, để mau mắn dâng hành vi đền tạ của con mà an ủi Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Sự Sống của con, con hôn kính Thánh Nhan cực trọng của Chúa. Con thấy khuôn mặt của Chúa đẫm máu, bầm tím và sưng súp. Lạy Chúa Giêsu, các thụ tạo đến trước Mình Thánh với những bộ dạng bất kính và những câu chuyện xấu xa ngay trước mặt Chúa; thay vì tôn vinh, hô lại tạt vả và phỉ nhổ Chúa. Nhưng cũng như trong cuộc khổ nạn, Chúa đã chấp nhận tất cả, cam chịu một cách an bình và nhẫn nhục. Ôi Chúa Giêsu, con không chỉ muốn áp mặt con sát vào Thánh Nhan Chúa để âu yếm và hôn kính khi Chúa chịu tạt vả và phỉ nhổ, mà còn muốn san sẻ những đớn đau với Chúa nữa. Hơn nữa, con còn muốn phân chia hữu thể của con thành nhiều phần nhỏ để đặt trước mặt Chúa như những bức tượng quý gối, trong tư thế liên lỉ bái thờ để đền bồi vì tất cả những bất kính người ta xúc phạm  ngay trước mặt Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Tất Cả của con, con hôn kính môi miệng rất thơm tho của Chúa. Con thấy mỗi lần hạ cố ngự vào linh hồn người ta, Chúa đều tiếp xúc trước tiên với chiếc lưỡi của họ. Ôi, Chúa phải cay cực biết bao khi gặp quá nhiều chiếc lưỡi điêu ngoa, nhơ nhớp và độc địa! Có thể nói Chúa như bị những chiếc lưỡi ấy đầu độc; vì vậy, khi ngự vào linh hồn của họ thì Chúa còn phải khốn khổ hơn nữa. Lạy Chúa, nếu có thể, con sẽ ở trong môi miệng của từng thụ tạo để làm nên thơm tho cho Chúa và đền bồi vì những xúc phạm Chúa phải chịu đựng.

Lạy Chúa đã rã rời của con, con hôn kính cổ cực trọng của Chúa. Con thấy Chúa mỏi mệt, kiệt sức và toàn tâm tận lực vì công cuộc Tình Yêu của Chúa. Xin Chúa tỏ cho con biết Chúa đang làm gì? Lạy Chúa Giêsu, con thương Chúa. Tình Yêu Chúa bị dồn vào chỗ tuyệt vọng. Vâng con nài xin Chúa hãy dung tất cả những chuỗi xích để cột chặt trái tim con, để con có thể hiến dâng Chúa sự trao đổi tình yêu, để Chúa có thể phục hồi công cuộc của Chúa và để con biết đền tạ Chúa khi những chưỡi xích Tình Yêu của Chú bị người ta chặt đứt.

Lạy Chúa Giêsu, Cung Thủ Thần Linh của con, con hôn kính lồng ngực của Chúa. Lửa trong đó thật mãnh liệt, vì muốn để những ngọn lủa thật cao ấy mặc sức bùng lên và tạm ngơi hoạt động của Chúa lại một chút, Chúa cũng muốn đùa vui trong Nhiệm Tích này. Trò vui của Chúa là làm và bắn tên, mỗi khi người ta đến trước thánh nhan Chúa, Chúa vui đùa bắn ra những mũi tên từ cung long của Chúa để đã thương họ. Khi họ bị bắn trúng, trò vui của Chúa hoàn tất và Chúa sướng vui. Nhưng than ôi, lạy Chúa Giêsu, nhiều người đã trả đũa bằng cách bắn về phía Chúa những mũi tên lạnh nhạt, những mũi tên khô khan và những mũi tên vong ân. Điều này làm Chúa khổ đau đến độ phải khóc bởi lẽ các thụ tạo làm cho trò vui của Chúa thất bại. Lạy Chúa Giêsu này đây cung lòng con sẵn sàng lạnh nhẫn không chỉ những mũi tên dành cho con mà cả những mũi tên bị người ta từ khước; và như vậy, những cuộc vui của Chúa sẽ không thất vọng nữa. Và để đáp lại, con muốn đền tạ Chúa về những lạnh nhạt, khô khan và vô ơn mà Chúa phải chịu.

Lạy Chúa Giêsu, con hôn kính bàn tay trái của Chúa, và con có ý đền bồi tất cả những đụng chạm vô phép và bất xứng vào sự Hiện Diện của Chúa. Con cầu xin Chúa, vì bàn tay này, gìn giữ con luôn bám chặt vào Trái Tim Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, con hôn kính bàn tay phải của Chúa. Con có ý đền bồi vì tất cả những phạm thánh, nhất là các Thánh Lễ được cử hành bất xứng. Lạy Tình Yêu của con, biết bao nhiêu lần Chúa đã từ trời miễn cưỡng ngự xuống bàn tay cúa các Linh Mục, những người có năng quyền thỉnh gọi Chúa, nhưng Chúa thấy những bàn tay họ nhầy nhụa bùn nhơ. Và mặc dù lợm tởm những bàn tay ấy, nhưng Tình Yêu bắt buộc Chúa phải hiện diện nơi đó. Thực vậy, một số Linh Mục còn tệ hơn nữa., nơi các vị này, Chúa phải chịu thương khó một lần nữa vì những tội ác và những phạm thánh kinh khủng, tái diễn việc sát hại Thiên Chúa. Lạy Chúa Giêsu của con, điều đó thật kinh khủng khi nghĩ đến. Một lần nữa  Chúa bị nộp như một con chiên hiền lành vào những bàn tay bất xứng để chịu chết như trong cuộc khổ nạn. Lạy Chúa Giêsu, Chúa đau khổ biết bao và mong ước có một bàn tay yêu mến giải cứu Chúa cho khỏi những bàn tay vấy máu ấy. Thương ôi, khi Chúa ở trong những bàn tay ấy, con cầu xin Chúa hãy cho con được ở bên Chúa để đền tạ. Con muốn lấy sự thánh sạch của các thiên thần mà bao bọc Chúa, lấy các nhân đức của Chúa làm hương thơm xua tan mùi tanh tưởi của những bàn tay ấy và dâng trái tim con làm lối giải thoát và làm nơi nương ẩn cho Chúa. Và trong khi Chúa ngự trong con, con sẽ cầu xin Chúa cho các Linh Mục được trở nên những thừa tác viên xứng đáng của Chúa, và như vậy, họ sẽ không đưa cuộc sống nhiệm tích của Chúa vào chỗ nguy hiểm.

Lạy Chúa Giêsu, con hôn kính bàn chân trái của Chúa và có ý đền bồi vì những kẻ rước lễ theo thói quen mà thiếu hẳn những ý hướng ngay lành.

Lạy Chúa Giêsu, con hôn kính bàn chân phải của Chúa và có ý đền bồi vì những kẻ rước lễ cốt để xúc phạm Chúa. Ôi mỗi lần họ cả gan như vậy, con van xin Chúa hãy tái hiện phép lạ như khi Longinus dung ngọn đồng đâm thủng cạnh sườn Chúa, tức thì Máu chảy ra, bắn vào mắt của ông ấy. Chúa đã cải hóa và chữa lành cho ông ấy, vì việc chạm đến Chúa trong nhiệm tích như vậy, xin Chúa hãy biến đổi những xúc phạm thành Tình Yêu.

Lạy Chúa Giêsu, con hôn kính Trái Tim Chúa, trái tim chịu tất cả những xúc phạm. Con muốn đền bồi tất cả và cho mọi người, lấy Tình Yêu đáp trả Tình Yêu và luôn biết sẻ chia những thống khổ của Chúa. Lạy Cung Thủ Tình Yêu chốn trời cao, nếu có một xúc phạm nào mà con sơ suất không đền tạ Chúa, con nài xin Chúa hãy nhốt con vào Trái Tim và Thánh Ý Chúa để con không còn quên sót nữa. Con nguyện xin Từ Mẫu dịu hiền giữ con tỉnh thức; và cùng với Mẹ, con sẽ đền tạ Chúa vì tất cả và cho mọi người. Cùng với Mẹ con sẽ hôn kính Chúa; che chở cho Chúa, đẩy lùi những làn song đắng cay mà Chúa phải nhẫn chịu vì các thụ tạo.

Vâng, lạy Chúa Giêsu, xin hãy nhớ con cũng là một tù nhân đáng thương. Qủa thật những nhà tù được tạo thành từ những khoảng trống trong Bánh Thánh của Chúa chật hẹp hơn nhà tù của con. Vì thế, xin đưa con vào Trái Tim Chúa và dung những chuỗi xích Tình Yêu Chúa, để không chỉ cầm tù con, mà còn cột chặt từng tư tưởng, từng cảm tình và ước muốn của con nữa. Xin hãy xiết chặt tay chân con vào trái tim Chúa để chỉ còn tay chân của Chúa mà thôi. Như vậy, lạy Tình Yêu của con, tù ngục của con sẽ lá Trái Tim Chúa, và Tình Yêu Chúa sẽ là chuỗi xích và cổng cao tường kín ngăn cản không để con rời khỏi Thánh Ý cực trọng của Chúa. Những ngọn lửa Tình Yêu Chúa sẽ là lương thực, là hơi thở và là tất cả cho con. Do đó con chỉ còn nhìn thấy những ngọn lủa, con chỉ còn chạm được những ngọn lửa đem lại cho con cuộc sống và cái chết của Chúa trong Bánh Thánh. Như vậy, con sẽ hiến dâng Chúa mạng sống của con; và, trong khi con bị giữ chặt trong Chúa, Chúa sẽ được giải thoát khỏi tù ngục trong con. Nguyện vọng của Chúa khi tự giam mình trong Bánh Thánh không phải là để được những linh hồn rước Chúa giải thoát…và rồi được sống trong họ hay sao? Vì vậy, xin Chúa chúc lành và ban cho con nụ hôn của Chúa như một dấu chỉ Tình Yêu; và con sẽ choàng lấy Chúa và lưu lại trong Chúa.

 

                                                                                Ngày…..tháng…..năm…..

                                                                     

Ái nữ thơ bé của Thánh Ý Chúa

Marie Julienne Tập Sinh II

TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Người ta quý mến nhau thường thể hiện bằng cách ghé thăm, chào hỏi, tay bắt mặt mừng, cùng tâm sự đôi ba câu chuyện. Nhưng một sự thật đang diễn ra hằng ngày và không ai vui mừng chào đón khi nghe tin Covid ghé thăm.

Người người đến thăm nhau, thường mang những điều tốt đẹp, niềm vui, tiếng cười… nhằm gửi trao cho đối tượng mình muốn thăm hỏi, nhưng Covid đến đã mang theo gì? Phải chăng chỉ toàn những nỗi hoang mang, lo lắng, những ngờ vực, người người xa lánh nhau…

Đã có rất nhiều bài viết đề cập đến những bài học rút ra từ cơn đại dịch, từ thảm họa chết người này. Nhưng bài học ta nhận được trên hết là tin vào sự hoạt động của một thế lực thánh thiêng sau lưng để nhận ra sự thật và tiếng nói nơi Đấng thần thiêng đó muốn gửi gắm.

Đối với người Kitô hữu, tin đây chính là một “dấu chỉ thời đại” mà Thiên Chúa mời gọi như một lời thức tỉnh hãy tạm ngừng lại để trở về với giá trị chính yếu nơi mỗi người tín hữu. Sống trong khuôn viên nhà dòng con thấy mình không phải hoang mang lo lắng nhiều so với những người phải tiếp xúc thường xuyên với môi trường ngoài xã hội. Những biện pháp nhằm để ngăn ngừa cơn đại dịch cũng được áp dụng và thực hiện cách nghiêm túc trong nhà dòng. Khung cảnh Tu Viện ngày thường vẫn thinh lặng và êm đềm nhưng nay càng lặng thinh và thưa thớt những lời kinh chung, những buổi  sinh hoạt chung vì để đảm bảo sức khỏe chung của từng thành viên. Trước cơn đại dịch, ngoài những giờ kinh chung của Tu Viện, của từng cộng đoàn, những giờ xế chiều đâu đó lại vang lên những lời kinh thánh thót, hóa ra là của Quý Ngoại Nhà Chung cùng nhau lần chuỗi trong nhà cơm. Cảm giáo véo von như trên tận cõi tầng trời xa thăm thẳm. Nhưng giờ đây không còn những câu kinh chung mà chỉ là những sự riêng rẽ. Nơi khuôn viên Đài Đức Mẹ trước cổng lớn Nhà Dòng không biết đã trở nên đông hơn từ lúc nào, đâu đó thoáng thấy những đôi chân bước đi khó khăn qua bao năm tháng trong hành trình dâng hiến, những dáng người lom khom, lững thững, có những Ngoại đôi chân quá yếu không thể đi được quãng đường xa chỉ đứng lại thắp một vài nén hương dâng Mẹ rồi từ từ tiến về những dãy ghế đá và ngồi đó hướng nhìn về Mẹ dâng lên những lời kinh Mân Côi trong sự lặng lẽ.

Con chợt nhớ lại lúc còn ở nhà, mỗi lần ba chị em được Ba Mẹ kêu gọi đọc kinh chung với gia đình, tất cả đều hô to lớn: Ba Mẹ ơi, con đọc kinh riêng. Thế là mạnh ai đều đóng cửa phòng lại làm việc của mình. Mỗi lần như vậy Mẹ chỉ nói một câu: “Một thùng kinh riêng bằng một câu kinh chung” rất nhẹ nhàng, có khi Mẹ còn nói: “không đọc kinh thì mai nghỉ ăn cơm”, nhưng tôi biết đó chỉ là lời nói đùa của Mẹ. Thế à ba chị em lại lò tò ra đọc kinh chung. Càng nghĩ càng thấm thía ý nghĩa của việc cùng nhau dâng lên những lời kinh chung để ca ngợi, chúc tụng, tạ ơn Chúa rất hiệu quả.

Những dáng người lom khom của Quý Ngoại lại từng bước chậm chạp bước vào trong Nhà Nguyện để viếng Thánh Thể Chúa. Hình ảnh Quý Ngoại thật dễ thương và dường như tận dụng từng giây phút để ở bên Chúa, bên Mẹ. Ngày thường thấy Quý Ngoại sốt mến nay càng tăng thêm.

Cần những tấm lòng vàng giúp đỡ, tận tụy chăm sóc bệnh nhân, cần những bác sĩ để tìm ra phương thuốc chữa trị nhưng trên hết vẫn là những lời cầu nguyện, những lời kinh với sự khẩn nài tha thiết của một con tim tin tưởng vào Thiên Chúa và nhìn nhận tất cả đều bởi Chúa mà đến, vì tự sức con người chẳng thể làm gì.

Từng việc làm, từng cử chỉ thánh thiện như những hy sinh nhỏ bé, những lời kinh âm thầm, những lời khẩn cầu tha thiết cùng sự hiệp lòng đóng góp sức lực của từng thành viên trẻ trong Hội Dòng và nơi hậu phương vững chắc của Quý Ngoại. Tất cả đều phát xuất từ tình yêu thấm đẫm đức tin và lòng tin tưởng vững vàng trong kiên trì hy vọng vào lòng thương xót Chúa, sẽ là những lời nguyện chuyển cầu đắc lực tới Chúa, để cầu xin sự bình an cho Hội Dòng và xin quyền năng Chúa sẽ đánh tan thế lực bóng tối của căn bệnh dịch và những thảm họa đang hoành hành trên thế giới. Sự hợp lực của từng thành viên, con tin rằng Covid sẽ không ghé thăm và Hội Dòng sẽ mau chóng trở về những tháng ngày với những giờ cầu nguyện và những giờ sinh hoạt chung, những lời kinh đầy sức sống sẽ lại tiếp tục được cất lên du dương, cách riêng nơi khuôn viên Tu Viện và cách chung trên khắp hoàn vũ như ngày nào.

 

Tập Viện, ngày 04 tháng 04 năm 2020

Tập Sinh Năm I - TD Cần Thơ

Maria Léonic Nguyễn Thị Cẩm Phượng

Write comment (0 Comments)