Xin giới thiệu với các bạn trẻ về sinh hoạt của các em đệ tử trong một ngày sống. 

 

Ban Truyền Thông TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

“Ngọt ngào tốt đẹp lắm thay

Chị em được sống vui vầy bên nhau” (Tv 133,1) 

Lời thánh vịnh trên như hòa vào tâm tình mà chúng con cảm nhận được về ơn gọi tu trì  mà chúng con đang theo đuổi. Đến bây giờ chúng con vẫn cảm thấy mình may mắn khi được sống dưới mái nhà của Chúa là Hội dòng Chúa Quan Phòng. Nơi đây, chúng con được gọi với cái tên thân thương: “Bình Minh Sinh Viên”. Nơi đây, chúng con được sống dưới tình yêu thương của quý Dì và chị em. Nhưng nếu có ai đó hỏi rằng: “Đi tu có khó không, có sướng không,…” thì câu trả lời của chúng con vẫn là: “Không hẳn!” Vì mọi thứ hiện hữu trên trái đất này không có gì là hoàn hảo, là tuyệt đối cả! Mặc dù chúng con vẫn luôn cảm nhận được tất cả là hồng ân nhưng không của Thiên Chúa. Vâng! Tất cả là hồng ân. 

Chúng con vẫn luôn quan niệm rằng trên đôi bàn tay còn có ngón ngắn, ngón dài thì thử hỏi trong một cộng đoàn – nơi quy tụ các chị em từ nhiều vùng miền, nhiều dân tộc, nhiều tính cách thì chắc chắn sẽ xảy ra những va chạm, xích mích, hiểu lầm nhau,… Nhưng: “Bông lúa nặng hạt là bông lúa cúi xuống!”. Phải! Ai học được cách khiêm nhường, tự hạ thì người đó sẽ dần trưởng thành hơn trong ơn gọi và nhân đức. Ai đó đã từng nói với rằng: “Cái gì ta đặt nó lên trên thì nó sẽ lấn át tất cả mọi thứ xung quanh”. Chúng con đã từng chứng kiến các chị em của mình gặp khó khăn. Một vài người đã bỏ cuộc, có người vẫn kiên trì, miệt mài hạ mình để bước tiếp. Qua đó chúng con học được cả sự trưởng thành lẫn sự vấp ngã nơi chị em và nhận ra được sự trưởng thành hơn trong ơn gọi của mình. Dù vậy, những gì đã từng trải nghe thì đơn giản, nhẹ nhàng nhưng nó cọ xát, mài dũa và có khi làm ta đau! 

Chúng con đã từng trải qua những áp lực, khó khăn về học tập và nhiều sự chi phối khác. Tất cả những thứ đó đôi lúc chúng con cảm thấy mệt mỏi, nản lòng, thậm chí là muốn bỏ cuộc nhưng Chúa vẫn yêu thương gìn giữ chúng con trong vòng tay của Ngài… Nhiều lần nhìn các bạn cùng trang lứa được tự do làm điều mình thích, thường xuyên được về nhà, được đi chơi xa mà không phải lo lắng về giờ giấc,… Nhưng chúng con chợt nhận ra đó chỉ là những thú vui chóng qua, nó đến và sẽ đi nhanh như cách mà nó đến. Có thể là do mình tham lam, ích kỉ chỉ muốn chọn cái gì chóng qua! 

Dù biết rằng đời tu đòi hỏi chúng con bước đi trên con đường hẹp, phải từ bỏ, phải hy sinh mọi thứ: Tương lai, gia đình, của cải,… và cả sự tự do. Trong môi trường học tập nhiều người hỏi chúng con rằng: “Bạn đi vào Dòng như vậy rồi có được yêu không, có được lấy chồng không?” Chúng con nói: “Có chứ không chỉ yêu một mà còn yêu nhiều là khác...” Rất nhiều bạn tò mò và đưa ra những câu hỏi về đời tu làm chúng con phải suy nghĩ:  liệu xem mình có đủ cam đảm và nghị lực để bước trọn con đường này không. Rồi trong thing lặng cầu nguyện, chúng con nhận ra rằng: con đường này dù khó khăn thử thách nhưng chúng con không cô đơn bước đi một mình vì có Chúa vẫn đồng hành cùng chúng con.

Những dòng cảm nhận của chúng con trong giai đoạn là Bình Minh Sinh Viên (Đệ tử). Đó là những cảm xúc vui buồn lẫn lộn nhưng cũng đủ để chúng con có được những trải nghiệm tuyệt vời và cần thiết cho hành trình phía trước. 

Tất cả là hồng ân, hồng ân mà chúng con dần khám phá tiếng gọi của Thiên Chúa nơi Hội Dòng này. Các giờ học giáo lý, giờ chia sẻ cộng đoàn, cùng chơi với nhau, sinh hoạt với nhau,… mỗi ngày chúng con học được một ít về thế giới, về nhân bản, về ơn gọi giúp chúng con lớn lên. Chúng con luôn tạ ơn Thiên Chúa và biết ơn Hội Dòng, quý Dì đồng hành đã giúp chúng con cảm nhận được những niềm vui thiêng liêng trong Tình yêu Chúa Quan Phòng và trong hành trình mò mẫm bước theo Thầy Giêsu.

 

Chúng con, Bình Minh Sinh Viên

Buôn Ma Thuột ngày 03.12.2019

Write comment (0 Comments)

Xin mới các bạn thưởng thức nhạc phẩm: TẠI SAO KHÔNG ĐI TU HỠI EM của cha Nhạc Sĩ Tiến Linh, với hình ảnh của các em khối huấn luyện TD Cần Thơ. 

Ban Ơn Gọi TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

« Việc Chúa làm cho ta ôi vĩ đại

Ta thấy mình chan chứa một niềm vui »

                 ( Tv 125) 

Tôi không nghĩ rằng mình lại có mặt tại tu viện Chúa Quan Phòng này .Thật là một hồng ân . 

Ơn gọi của tôi đã được Chúa ươm mầm từ lúc nào mà tôi không hề hay biết. Khi còn đang học cấp 3, tôi đã đặt mục tiêu là sẽ cố gắng để vào một trường đại học...Nhưng không, Chúa không muốn điều đó .     

Vào một ngày nắng của mùa hè, có một nữ tu gọi điện cho tôi và hỏi tôi có muốn đi dự khóa hè tại Dòng Chúa Quan Phòng không? và không biết từ đâu tôi lại thốt ra một câu «Con muốn đi». Sau đó tôi nghĩ mình chỉ đi dự khóa thôi chứ có gì đâu. Rồi từ những buổi dự khóa đó Chúa đã gieo vào lòng tôi ước muốn dâng hiến cho Chúa . Tôi nói với cha Linh hướng của tôi « Con muốn đi tu Dòng Chúa Quan Phòng» Cha lại muốn tôi đi học bên Philippines, nên cha nói: « Con hãy suy nghĩ kỹ và cầu nguyện xin ơn Chúa. Cha muốn con học hành chắc chắn, có kiến thức con sẽ trưởng thành hơn và việc tu trì của con sẽ dễ hơn » .Tôi đã quá lung lay không biết nên đi học hay đi tu trước, bởi vì ước mơ của tôi là học đại học . Sau một thời gian cầu nguyện với Chúa, tôi cảm thấy Chúa muốn tôi đi tu chứ không phải đi học... Và cuối cùng tôi quyết định đi tu . Tôi đã chọn Ngài trước việc học, bởi vì có Ngài là có tất cả. 

      Đã đến ngày tôi nhập dòng, ngày 21 tháng 8 năm 2019, Cần Thơ đón tôi bằng cái nắng chói chang . Một mình tôi từ Nghệ An vào Cần Thơ, quả là một sự liều lĩnh và có thể nói: tiếng gọi của tình yêu thật là mãnh liệt, nó khiến người ta bất chấp tất cả để sống trọn vẹn cho tình yêu của mình. Cánh cổng 362 Tầm Vu mở ra chào đón tôi, và chính cánh cổng ấy đã đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời tôi .Cánh cổng ấy mở ra trước mắt tôi một tình yêu thật lớn lao mà Giê-su dành cho tôi.

Giọt Sương

Đệ Tử TD Cần Thơ

 

                                                                                                             

Write comment (0 Comments)

Ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời 15.08, cũng là này tôi rời bỏ gia đình, bạn bè để lên đường đi tìm hạnh phúc đời mình. Thật vậy, không ai muốn mình chọn sai một đối tượng nào cả, nên tôi không tìm một người bạn theo lẽ thường tình. Tôi tìm đến một Đấng trọn hảo vượt xa những thứ tầm thường: “Giêsu” - tôi chọn Người hay nói đúng hơn: Người đã chọn tôi. Vì thế, tôi tìm đến tu viện Chúa Quan Phòng Cần Thơ, nơi tôi sẽ gặp gỡ và sống cùng với Đấng tôi yêu mến.

Cần Thơ đón tôi bằng một cơn mưa tầm tã. Tôi gọi đó là mưa hồng ân Chúa gửi đến cho tôi, như một dấu hiệu nhận biết Chúa đang đợi tôi. Đứng trước tu viện có quý Srs đón tôi ngay trước cửa và luôn nở nụ cười đón tôi, đứa con đang tìm đến gia đình mới của nó. Một không khí lạ kỳ xuất hiện quanh tôi , một cảm giác lạ lẫm như bước vào một thế giới mới, khác xa thế giới bên ngoài. Tôi được chào đón như đứa trẻ vừa mới sinh, được gia đình nó chào đón với đầy sự hân hoan, vui mừng. Đi đến đâu tôi đều nhìn thấy được niềm vui ấy trên gương mặt của quý Srs. Niềm hạnh phúc lạ kỳ không thể diễn tả nỗi, lòng tôi vui sướng biết bao. Nay cuộc đời tôi đã sang trang mới có Chúa Giêsu đi cùng, với sự dẫn dắt của quý Srs. Tôi đã có tên gọi mới: Đệ tử dòng Chúa Quan Phòng Cần Thơ.

Maria Nguyễn Thị Mỹ Ý

Đệ Tự TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)