Tôi là ai? Đó là một câu hỏi khó trả lời; nhưng nếu bạn đang tìm hiểu nó như chơi trò chơi phá băng thì bạn có thể hiểu được. Một cái tên nổi tiếng được gắn vào trán của bạn, và bạn cho biết căn tính của bạn bằng cách yêu cầu những người tham gia trò chơi trả lời CÓ hoặc KHÔNG những câu hỏi của bạn. Cụ thể ra, bạn thu hẹp lại những thuộc tính hàm chứa trong cái tên ấy. Tôi có phải là một nhân vật hư cấu không? Tôi có phải là một vận động viên không? Tôi có xuất hiện trên truyền hình không? Tôi có còn sống không?

Một điều lạ là, cuộc sống đòi chúng ta thực hiện một nhiệm vụ giống nhau: việc tìm ra chúng ta thực sự là ai. Điều đó vượt xa khỏi những cái tên mà chúng ta chọn hay được đặt cho. Chúng ta có thể cho rằng căn tính chân thật nhất của chúng ta được giấu ẩn, chìm sâu bên trong chính chúng ta; nhưng nó có thể gần sát bề mặt hơn nhiều so với điều chúng ta nghĩ. Thực vậy, những người khác có thể giúp đỡ chúng ta tìm ra chính mình.

Mỗi người chúng ta cưu mang một hình ảnh về chính mình; và chúng ta cho rằng hình ảnh đó là chính chúng ta. Một số người cho rằng, đó là một quan niệm được đề cao hơi quá về lòng tự trọng. Một số người khác thì quan niệm ngược lại. Hầu hết mọi người đều cho rằng đó là một sự pha trộn phức tạp và cần phải tìm hiểu của hai quan niệm trái ngược nhau này. Có thể nào tìm hiểu sâu hơn về vấn đề này chăng?

Chúng ta muốn thế giới bên ngoài nói cho chúng ta biết nhiều về căn tính của chúng ta, hơn là hình ảnh mà chúng ta có về chúng mình trong trí tưởng tượng của chúng ta.

Thánh Tôma Aquinô chỉ ra điểm này cách tuyệt vời. Trong việc suy xét của ngài về những gì làm nên hay không làm nên một hành vi luân lý, ngài viết: “Vì thế, theo sự vui thoả của ý muốn trong con người, đặc biệt là khi xét đoán một người tốt hay xấu. Sẽ là tốt và có đạo đức đối với những người làm việc đạo đức; sẽ là xấu đối với những người làm việc xấu” (Summa Theologica, I-II, 34, a5).

Một cách diễn đạt xúc tích khác của Peter Kreeft rất đáng ghi nhận về điều này như sau: “Những điều chúng ta yêu thích nói cho chúng ta biết chúng ta là ai.”

Thánh Tôma nêu lên rằng điều chúng ta muốn từ thế giới, những khao khát và những mối bận tâm của chúng ta, nói cho chúng ta biết chúng ta là ai hơn là những hình ảnh của chính mình vốn là những cái chúng ta khuôn đúc ra trong trí tưởng tượng của chúng mình. Khi Salômôn phải đưa ra lựa chọn, ông biết rằng sự khôn ngoan có tầm quan trọng nhất đối với ông.

“Điều chúng ta yêu thích nói cho chúng ta biết chúng ta là gì.”

Để biết được điều gì bạn muốn trong thế giới này, hãy tự hỏi chính mình những câu hỏi sau: Điều tôi theo đuổi có chiếm hầu hết thời gian của tôi không? Tại sao? Cái gì là nguyên nhân đầu tiên gây ra lo lắng cho tôi? Tôi thích làm gì khi tôi có thể chọn hành động của tôi? Đọc sách? Tập thể dục? Dành thời gian cho những người yêu mến?

Một người vợ và người mẹ có thể thấy rõ ràng rằng chồng con choán hết thời gian, năng lượng, những hy vọng và cả những nỗi lo lắng của cô. Là vợ và là mẹ, là người mà cô thực sự là cách sâu xa nhất, ngay cả nghề nghiệp cũng ở vị trí thứ hai. Hỡi bạn trẻ, bạn sẽ quyết định làm gì với cuộc sống của bạn? Bạn đã thực sự yêu cái gì rồi? Những sự cuồng dại qua rồi. Tình yêu đích thực còn đó.

Nếu tiền bạc – kiếm tiền, tiết kiệm và tiêu xài tiền – làm tiêu hao hết những giờ phút tỉnh táo của bạn và thậm chí cướp luôn giấc ngủ của bạn, bạn có thể đang gặp một khó khăn lớn với “cái lỗ kim đó.”

Và đây là nơi cuộc sống phản chiếu trò chơi đó. Một lần nữa, chúng ta có thể giả thiết chúng ta biết rằng chúng ta biết điều chúng ta muốn từ thế giới, nhưng việc yêu cầu những thực tại khác mô tả chúng ta có thể làm sáng tỏ vấn đề hơn. Tất nhiên, đôi khi chúng đưa đến những hiểu biết thấu đáo mà không cần đặt câu hỏi. Một ai đó hỏi: bạn yêu con của bạn lắm, phải không? Hoặc, bạn không bao giờ ngừng làm việc, phải không? [Câu trả lời là rõ ràng trong chính câu hỏi].

Tất nhiên, một khi mà bạn biết bạn là ai bằng việc hỏi bạn thích gì, có một câu hỏi khác trong Thánh Kinh vốn hết sức cần thiết được đặt ra: Viên ngọc này vô giá phải không? Cuộc đời tôi có đáng giá không? Bạn phải hỏi, bởi vì cuộc sống tự nó mở ra những khát khao của nó, thậm chí chúng không được nhận biết. Xem các bài đọc: 1V 3,5. 7-1; Rm 8,28-30’ Mt 13,44-52.

Chuyển ngữ: Trình Phan Sinh, S.J.

Nguồn: https://www.americamagazine.org/faith/2017/07/26/want-know-who-you-are-ask-what-you-want

Nguồn: https://dongten.net

Write comment (0 Comments)

Chúng ta kinh nghiệm cuộc sống con người luôn thiếu thốn, bếp bênh. Người giàu tuy không thiếu tiền, nhưng có khi tâm hồn chất chứa nhiều ưu phiền bất hạnh; tâm hồn người nghèo có khi đong đầy hạnh phúc bình an, nhưng họ lại thiếu cơ hội làm ăn, thiếu tiền bạc và chịu nhiều vất vả lầm than. Có thể nói, con người luôn mang thân phận của kẻ nghèo: nghèo vật chất, nghèo tinh thần và nghèo đức tin. Trong khi đó, Thiên Chúa là Đấng giàu sang phú túc sẵn sàng san sẻ nguồn ân huệ ấy cho ta.

Trong năm mới Kỷ Hợi 2019 này, hẳn mỗi người chúng ta ước mong những điều tốt đẹp nhất cho mình và cho gia đình. Do đó chúng ta cầu xin với Chúa Xuân để Người ban cho những ơn lành cần thiết:

  1. Xin bình an

Ai cũng mong cho cuộc sống của mình và người thân được bình an. Đó là ước mong chính đáng và trân quý biết bao! Bình an đích thực chỉ đến từ Thiên Chúa. Đón nhận sự bình an của Chúa cũng là đón nhận chính Chúa, bởi vì Chúa là nguồn bình an. Theo đó, nhiều bạn tha thiết xin Chúa ban bình an cho chính mình, cho bố mẹ, những thành viên trong gia đình và xóm làng hay đất nước. Nhiều ngươi chúng ta xin Thiên Chúa ban cho thế giới, tổ quốc, giáo phận, giáo xứ, gia đình, người thân và bạn bè được bình an. Ta tin rằng “Thầy để lại bình an cho các con. Thầy ban cho các con bình an của Thầy, Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng”(Ga 14,27).

  1. Xin hạnh phúc

Đây là ơn cao cả và quan trọng dành cho mỗi người. Hạnh phúc trong cuộc sống và cho gia đình luôn được nhiều người tha thiết xin ơn. Hạnh phúc của người khác cũng là niềm vui của ta. Bởi đó, chúng ta cầu xin Chúa cho những người thân yêu được an lành hạnh phúc. Bởi đó chúng ta chúc cho nhau một năm mới hạnh phúc: “Happy new year!” Quả thực, trước những vất vả lo toan của kiếp người, ai ai cũng chăm lo hạnh phúc cho chính mình và gia đình. Hạnh phúc và bình an không phải là những mỹ từ trống rỗng, nhưng chúng là một thực tế làm nên cuộc sống của từng người. Bất cứ ai hạnh phúc đều nhận được bình an. Chúng ta tin rằng chỉ có Chúa, Đấng là tình yêu mới cho ta hạnh phúc đích thực.

  1. Xin Sức khỏe

Chúng ta cầu nguyện cho những ai đang phải chiến đấu với bệnh tật. Khi phải mang thân xác ốm đau, bệnh tật, chúng ta kinh nghiệm được giá trị của sức khỏe. Khi đó ta mới nhận ra sức khỏe là một ơn huệ quá lớn lao. Sức khỏe quý hơn vàng! Do đó, người ta chắc hẳn không xin Thiên Chúa vòng vàng châu báu chóng qua, nhưng xin Người ban cho có sức khỏe để vui sống. Chúng ta xin với Chúa Thánh Thần ban cho mình có đủ sáng suốt và sức khỏe, hầu tiếp tục đem lại niềm vui cho tha nhân. Ước chi ai cũng biết chăm lo sức khỏe của mình và cho người khác, để mỗi người kiến tạo niềm vui cho nhau.

  1. Xin Đức Tin

Ý thức được niềm tin yếu đuối của mình, chúng ta ước nguyện rằng: “Chúa ơi, xin ban thêm đức tin cho chúng con, để mỗi ngày chúng con tin Thiên Chúa hiện hữu và hằng yêu thương ở với con người?” Với niềm tin ấy, chúng ta tin Thiên Chúa biết điều gì tốt nhất để ban cho chúng ta. Với lòng tin mạnh mẽ vào Thiên Chúa, con người sẽ được nhiều ơn lành và cả ơn cứu độ nữa. “Ai tin vào Con Thiên Chúa thì không phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3,16).

Trong niềm tin tưởng ấy, chúng ta van nài: “xin Chúa cho con lòng tin vào quyền năng của Người, xin cho con cảm nghiệm được Thiên Chúa hằng ở cùng chúng con. Xin cho gia đình con tin tưởng vào Chúai, xin Chúa ban phước lành cho gia đình con. Amen!

  1. Xin cảm nhận được sự hiện diện của Chúa

Thấy được Chúa trong mọi sự là điều quan trọng và thú vị. Thiên Chúa không muốn trở nên xa lạ với con người; bởi đó, Người luôn ở cùng chúng ta. Tiếc rằng không phải ai cũng nhận ra “sự hiện diện vắng mặt” của Người. Chúng ta xin cho mỗi người cảm nhận được sự hiện diện của Chúa, cảm nhận có Chúa đang cùng hoạt động với ta.

  1. Xin cho con biết yêu thương nhiều hơn

Con người có khả năng yêu thương. Tiếc rằng tội lỗi bào mòn khả năng ấy khiến hạn thù, chiến tranh cứ lan tràn. Thiên Chúa là Đấng yêu thương vô cùng, ta nài xin cho ta nên giống Chúa để biết yêu thương nhiều hơn. “Lạy Chúa, xin cho con biết yêu thương nhiều hơn, biết sẻ chia nhiều hơn!

  1. Xin cho con biết theo ý Chúa muốn

“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người.” (Mt 6,33). Bởi lẽ những ai thi hành ý Cha ở trên trời mới được cứu rỗi (Mt 7:21). Nhưng nhận ra và thực thi ý Chúa cho đến cùng, ta cần nhiều ơn huệ! Ta cần nài xin Chúa tỏ ý của Người cho ta biết. “Lạy Chúa! Xin cho con biết theo ý Chúa muốn.

  1. Xin Chúa thương xót con

Thân phận mỏng giòn tội lỗi, con người cần xin Chúa tha thứ và thương xót. Thiên Chúa luôn là người cha nhân hậu chờ mong đứa con hư hỏng trở về. Nài xin lòng thương xót của Chúa, ta ước mong thể hiện tình yêu muốn quay về, muốn giao hòa với Người. Chắc ai cũng muốn van xin với Chúa thương xót mình. Được Chúa thương là niềm bình an bất tật, là niềm hạnh phúc vô bờ!

  1. Xin Chúa luôn ở cùng con trong mọi việc

Có một lời nguyện thật dễ thương trước khi ta làm việc để xin với Chúa: Kinh Sáng Soi. Dù việc nhỏ hay lớn, dễ hay khó, ước gì ta thầm nguyện xin với Chúa rằng: “Cúi xin Chúa sáng soi, cho chúng con được biết việc phải làm, cùng khi làm, xin Chúa giúp đỡ cho mỗi kinh mỗi việc chúng con, từ khởi sự cho đến hoàn thành, đều nhờ bởi ơn Chúa. Amen.

Còn nhiều điều bạn và tôi cần nài xin với Chúa! Ước sao trong mọi cảnh huống, chúng ta biết chạy đến với Người trong niềm tin-cậy-mến. Để trong năm mới 2019 này, Thiên Chúa ban cho chúng ta nhiều ơn lành, cho chúng ta được nghỉ ngơi, bồi dưỡng và Thiên Chúa hướng dẫn ta trên mọi nẻo đường.

Giuse Phạm Đình Ngọc, SJ

Nguồn: https://dongten.net

Write comment (0 Comments)

Qua cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Người, Chúa Giêsu làm chứng về chân lý: Thiên Chúa là Cha và chúng ta có thể tín thác nơi Người. Nói hành là giết hại người khác. Kitô hữu có sứ mạng làm chứng cho chân lý qua cách sống của mình. 

Trong bài giáo lý về giới răn thứ 8 “chớ làm chứng gian” tại buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư 14/11/2018, ĐTC Phanxicô xác định chân lý mà Chúa Giêsu đã mạc khải qua cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Người: Thiên Chúa là Cha và chúng ta có thể tin tưởng nơi Người, và mời gọi các tín hữu, qua các hành động của mình, làm chứng về điều này. Đồng thời ĐTC cũng nhắc lại rằng “nhiều chuyện, nói hành” giết chết các mối quan hệ giữa con người với nhau. 

Nơi nào có dối trá thì không có tình yêu 

Mở đầu bài huấn dụ, ĐTC nhắc rằng theo giáo lý của Hội Thánh, giới răn thứ 8 “cấm xuyên tạc chân lý khi giao tiếp với người khác” (số 2464). Thông tin không chân thật là một sự nghiêm trọng bởi vì nó ngăn cản các mối tương quan và tiếp đó, là ngăn cản tình yêu. Nơi nào có dối trá thì không có tình yêu, không thể có tình yêu. Khi chúng ta nói về sự thông tin giữa con người với nhau, chúng ta không chỉ muốn nói đến các lời nói mà thôi, nhưng cả các hành vi, thái độ, ngay cả đến những sự im lặng và vắng mặt. Một người nói với tất cả những gì họ là và họ làm. Tất cả chúng ta luôn luôn sống trong sự thông tin. Tất cả chúng ta sống với việc thông tin và chúng ta liên tục bị giằng co giữa sự thật và sự dối trá. 

Sự thật không chỉ là chân thành hay chính xác 

ĐTC đặt câu hỏi: Nhưng nói sự thật là gì? Nó có phải là những điều chân thành không? Hay là những sự chính xác? Trong thực tế, điều này không đủ, bởi vì người ta có thể chân thành trong những sai lầm, hoặc là người ta có thể chính xác từng chi tiết nhưng không nắm bắt được ý nghĩa tổng thể. Đôi khi chúng ta biện minh cho mình và nói: “Nhưng tôi nói điều tôi đã cảm thấy!”. Đúng thế, nhưng mà bạn đã tuyệt đối hóa quan điểm của bạn. Hay bạn nói: “Tôi chỉ nói sự thật!” Có thể là vậy, nhưng bạn đã nói ra những điều riêng tư, cá nhân, được giữ kín của người khác. Có biết bao câu chuyện xem ra vô hại, nhiều chuyện, đã phá hủy sự hiệp thông do sự không thích hợp hay thiếu tế nhị của nó! 

Nói hành là giết người 

Thánh Giacôbê nói về điều này trong thư của ngài. Những ông bà nói hành là những kẻ giết người: giết người khác, bởi vì cái lưỡi giết người như một con dao. Anh chị em hãy chú ý! Một ông hay bà nói hành là kẻ khủng bố, bởi vì lưỡi của họ ném bom và âm thầm bỏ đi, nhưng lời họ nói, trái bom được ném đó tàn phá danh tiếng người khác. Anh chị em đừng quên: nói hành là giết người.

 Chúa Giêsu làm chứng về chân lý bằng cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Người 

Vậy thì chân lý là gì? Đây là câu hỏi mà quan Philatô đã đặt ra, chính lúc Chúa Giêsu ở trước mặt ông, thực hiện giới răn thứ 8 (x. Ga 18,38). Thật ra những lời “Đừng làm chứng gian chống lại tha nhân của ngươi” là thuật ngữ được dùng ở tòa án. Các Tin mừng đạt đến đỉnh điểm trong trình thuật về cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Chúa Giêsu; và đây là trình thuật về một phiên toà, về việc thi hành bản án và một kết quả chưa từng nghe thấy. 

Khi quan Philatô tra hỏi, Chúa Giêsu trả lời: “Bởi điều này mà tôi đã sinh ra và vì điều này tôi đã đến trong thế gian: để làm chứng cho sự thật” (Ga 18,37). Và chứng tá này Chúa Giêsu đã thực hiện bằng cuộc thương khó và cái chết của Người. Thánh sử Marco kể rằng “viên đại đội trưởng đứng đối diện với Chúa Giêsu, thấy Người tắt thở như vậy liền nói: Quả thật người này là con Thiên Chúa!” (Mc 15,39). Đúng thế, bởi vì Người hành động nhất quán. ĐTC xác định sự thật mà Chúa Giêsu đã làm chứng, ngài nói: Qua cách chết đó của Người, Chúa Giêsu đã bày tỏ cho thấy Chúa Cha, tình yêu thương xót và niềm tin vào Chúa Cha của Người. 

Chân lý được thực hiện hoàn toàn viên mãn nơi chính con người của Chúa Giêsu (x Ga 14,69), trong cách thức Người sống và chết, là hoa quả của mối quan hệ của Người và Chúa Cha. Chính Người, Đấng phục sinh, đã ban ơn sự sống như con cái Thiên Chúa này cho chúng ta bằng cách gửi Thánh Thần Chân lý, Đấng chứng thực cho thần trí chúng ta rằng Thiên Chúa là Cha chúng ta (x. Rm 8,16). 

Sứ mạng của tín hữu: qua hành động của mình, làm chứng Thiên Chúa là Cha 

Tiếp tục bài giáo lý, ĐTC nói rằng trong mỗi hành động của mình, con người khẳng định hay từ chối chân lý này. Từ những tình huống nhỏ nhặt thường ngày cho đến những chọn lựa nghiêm trọng hơn. Nhưng cùng một kiểu lý luận: điều mà cha mẹ và ông bà dạy chúng ta khi họ nói với chúng ta đừng nói dối. 

Chúng ta tự hỏi: Đâu là chân lý mà các hành vi, lời nói và chọn lựa của người Kitô hữu chúng ta thể làm chứng? Mỗi người chúng ta tự hỏi: tôi có phải là một chứng tá của sự thật không, hay tôi ít nhiều cũng là kẻ nói dối cải trang thành người nói thật? Các Kitô hữu không phải là những người ngoại thường. Thật ra, họ là con cái của Cha trên trời, Đấng tốt lành và không làm cho con cái mình thất vọng, và đặt để trong trái tim họ tình yêu dành cho tha nhân. Chân lý này không được diễn tả rõ bằng các diễn văn, mà là một cách sống và người ta nhìn thấy nó trong từng hành động. (x. Gc 2,18). Ông này là một người chân thật, bà kia là một người chân thật, người ta nhìn thấy điều đó. Dù họ không mở miệng nhưng họ hành xử như một người chân thật. Nói sự thật, hành xử với sự thật. Một cách sống tốt đẹp đối với chúng ta. 

Chân lý là mạc khải tuyệt vời về Thiên Chúa, về chân dung của Chúa Cha, là tình yêu không giới hạn của Người 

Chân lý này tương ứng với lý trí con người nhưng lại hoàn toàn vượt trên nó, bởi vì nó là một quà tặng được chọn lựa trên trái đất này và nhập thể trong Chúa Kitô chịu đóng đinh và sống lại; nó được trở nên  cụ thể bởi những ai thuộc về Chúa Kitô và qua họ, nó tỏ cho thấy các đặc tính của nó. 

Không làm chứng gian nghĩa là sống như con cái Thiên Chúa 

ĐTC kết luận: Không làm chứng gian nghĩa là sống như con cái Thiên Chúa, những người không bao giờ phủ nhận bản thân mình, không bao giờ nói dối; sống như con cái Thiên Chúa khi trong mỗi hành động của mình, họ bày tỏ cho thấy Thiên Chúa là Cha và người ta có thể tín thác nơi Người. Tôi t ín thác nơi Thiên Chúa: đây là sự thật vĩ đại. Từ sự tin tưởng của chúng ta vào Thiên Chúa, Đấng là Cha và yêu thương tôi, yêu thương chúng ta, nảy sinh sự thật của tôi và là con người chân thật chứ không phải là người dối trá. 

Hồng Thủy

 (VaticanNews 14.11.2018)

Nguồn: http://conggiao.info

Write comment (0 Comments)

Có câu nói rằng: “Mệnh của một người là đã được định sẵn.” Vì mệnh của con người đã được định sẵn nên người ta không thể lựa chọn được mệnh, nhưng ai cũng có thể lựa chọn được cách mà sinh mệnh mình sẽ đi qua, lựa chọn được cách sống cho cuộc đời mình. 

Để lựa chọn ấy được đúng đắn, mỗi người cần nắm được 8 chữ “độ” – điều tạo nên cảnh giới cao của nhân sinh, và cũng là cảnh giới cao của làm người hay làm việc.

1. Lòng dạ phải độ lượng

Cổ ngữ có câu: “Cái trán của Tướng quân rộng đến mức có thể phi ngựa, cái bụng của Tể tướng rộng đến mức có thể chèo thuyền”. Ý nói, một người có tấm lòng rộng lớn mới có thể làm được việc lớn, mới có thể bao dung được những việc khó bao dung của thiên hạ.

8 chữ 'độ' tạo nên cảnh giới cao của cuộc đời
(Ảnh minh họa qua anhdep.pro)

Lâm Tắc Từ, một vị quan nổi tiếng thời xưa cũng viết: “Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại; bích lập thiên nhận, vô dục tắc cương”, ý nói rằng biển vì có thể dung nạp trăm nghìn con sông mà trở nên rộng lớn, vách núi nghìn trượng sừng sững vì không mang dục vọng mới có thể giữ mình cương trực.

Những lời này đều là để nói rằng, làm người thì phải có sự độ lượng, có tấm lòng rộng mở. Mọi việc trong cuộc đời không nên tính toán quá chi li, lùi một bước, biển rộng trời cao. Làm người, không nên quá tính toán trước được mất của bản thân, hãy độ lượng đối đãi với những sự việc hay nguời từng khiến bản thân mình bị tổn thương. Đây là cảnh giới cao, cần phải tu dưỡng mới đạt được.

2. Lời nói phải có hạn độ

Có một số người cho rằng, làm người chân thật thì lời nói ra phải thẳng thắn, bộc trực. Kỳ thực điều đó chưa hẳn đã phù hợp trong mọi hoàn cảnh. Từ phân tích chữ có thể thấy, người Trung Hoa viết chữ Chân(真)là được tạo thành bởi chữ Trực (直) và ở dưới có 2 chấm. Điều này có hàm ý rằng , có những lúc lời nói thật, nói thẳng cũng phải để lại hai chấm. Có gì nói đấy là chân, nhưng có gì nói thẳng hết ra thì lại là xuẩn (ngu xuẩn, vụng về).

Lão Tử đã giảng: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh”. Người mà có thể hiểu biết người khác thì người ấy là người có trí huệ. Người hiểu biết chính mình thì đúng là cao minh.

 

Lời nói không thể nói tận, cần phải có hạn độ, có điểm dừng. Nói nhiều, nói tận tất yếu sẽ nói lỡ, có mất mát. Khi nói chuyện cho dù lời nói tốt hay lời nói không tốt thì đều không thể nói đến cùng.

Tận nói lời tốt không chỉ có thể gây tổn hại cho mình mà còn gây bất lợi cho người khác. Người tận nói những lời hay thường thể hiện ra sự khoác lác, tâng bốc, nịnh bợ, a dua. Cũng có khi, tận nói lời hay còn thể hiện ra sự khúm núm và đánh mất khí chất của bản thân mình. Còn những người thích nghe những lời hay này thường bị người khác cho là người có “tai không thính, mắt không rõ.”

Nếu tận nói những lời xấu thì tác hại của nó có khi là khôn lường. Hơn nữa, người bình thường không ai muốn nghe lời khó nghe cả. Cổ nhân giảng: “Lời ác lạnh người sáu tháng ròng”, cho nên lời nói nên là thích hợp và vừa phải.

3. Việc học phải có độ dày

ADVERTISEMENT

Học tập phải có độ dày ở đây không phải thể hiện ở số lượng mà là thể hiện chất lượng. Đọc sách, học tập không phải chỉ để lấy tri thức mà còn là cách tu dưỡng, tẩy tịnh tâm linh. Cho nên, một người nếu như trong một khoảng thời gian dài mà không đọc sách, thì người ấy là đang bị rơi rớt xuống rồi.

8 chữ 'độ' tạo nên cảnh giới cao của cuộc đời
(Ảnh minh họa qua Pinterest)

Không phải nói rằng bản thân sách nó có tác dụng lớn như thế nào, mà là khi một người đọc sách, có nghĩa là người ấy vẫn không muốn dừng tại chỗ ấy, bằng lòng với vốn kiến thức hiện tại, họ vẫn muốn theo đuổi, vẫn đang cố gắng, vẫn đang muốn tìm kiếm những điều tốt đẹp, những đạo lý nhân sinh ở phía trước.

4. Tầm nhìn phải có độ rộng

Có câu nói rất hay rằng, khi đứng trên cao người ta sẽ có tầm nhìn xa hơn, nhưng khi nghĩ quá nhiều thì tầm nhìn sẽ không còn xa nữa. Cái gọi là tầm mắt, chính là nói đến góc nhìn của một người phải là một cánh đồng bát ngát. Cho dù là làm người hay làm việc, đều phải nên nhìn xa, đều không nên nhìn vào một điểm, mà cần phải nhìn vào cả một bề mặt.

Trong đời người, ai ai cũng sẽ gặp phải rất nhiều điều không được như ý. Ngay cả một người thành công, họ còn phải gặp nhiều hơn những điều không như ý, thậm chí uất ức trong lòng. Cho nên, một người muốn khiến bản thân mình có được sự coi trọng, vinh quang, thì nhất định phải học được cách mở rộng tầm mắt, làm một người có trí huệ và nhân ái.

5. Lý luận cần có độ sâu

Lý luận ở đây hiểu đơn giản chính là lời nói. Lời nói của một người không cần quá nhiều mà cần phải có độ sâu. Lời nói có độ sâu thì mới có thể bảo vệ được lẽ phải, bảo vệ được điều chính nghĩa.

8 chữ 'độ' tạo nên cảnh giới cao của cuộc đời
(Ảnh minh họa qua Kknews.cc)

Người có thể hiểu được một chút đạo lý trong các tác phẩm kinh điển như “Đạo Đức Kinh”, “Binh Pháp Tôn Tử”, “Kinh Dịch”… thì có thể hiểu biết được tình thế, hiểu về đạo lý nhân sinh và nắm chắc về kỹ thuật. Trí huệ của những bậc hiền triết sẽ khiến cho người học càng có thêm chiều sâu hơn, mở rộng được nhân sinh quan hơn.

6. Việc làm phải có lực độ

Một người nhất định phải có lực độ, cố gắng, mạnh dạn khám phá trong công tác, làm việc. Mỗi người đều có mục tiêu, dù lớn dù nhỏ, nếu muốn đạt được mục tiêu ấy thì cần phải làm việc.

Cổ nhân thường nói: “Thiên Đạo thù cần”, ý nói đạo Trời ban thưởng cho người cần cù, chăm chỉ. Cho nên, người mà có nỗ lực trong công việc càng lớn thì thành tích mà họ đạt được thường sẽ càng nhiều. Như thế họ mới có thể biến mục tiêu thành hiện thực.

7. Sự nghiệp là có cao độ

Trong cuộc đời, dường như mỗi người đều hy vọng rằng bản thân sẽ đạt được những thành tựu nhất định, vươn đến những đỉnh cao của sự nghiệp.

Có lẽ, càng đi về phía trước, con người ta sẽ càng tỉnh ngộ ra, những tích lũy qua năm tháng sẽ đến lúc tỏa hương. Cho dù là một người lựa chọn con đường sự nghiêp nào thì cũng đều cần phải được tích lũy qua năm tháng, công việc thông thường cũng phải cố gắng hoàn thành tốt, mỗi ngày không ngừng đề cao thì mới đạt được cao độ, thành công.

8. Thọ mệnh là có trường độ

Có câu nói rằng, mệnh của một người là được định sẵn, nên con người không thể lựa chọn được mệnh, nhưng ai cũng có thể lựa chọn cách mà sinh mệnh sẽ đi qua, cách sống cho bản thân mình.

Làm người nên khoan dung độ lượng, không quá ham danh lợi, gió mát hay mưa phùn đều phong nhã và ý vị. Làm việc nên có chút thong dong điềm tĩnh, dù ngẩng đầu hay cúi đầu cũng đều vui vẻ.

Không quá tận lực truy cầu nhưng cũng không dối trá, hời hợt bề mặt, cảm nhận sự mộc mạc chất phác của năm tháng đời người, có thể dưỡng sinh, cuối cùng là thản nhiên trước được mất hơn thua, vinh nhục của thế gian. Sống ung dung tự tại, không đau khổ với vật ngoại thân “khi sinh không mang theo đến, khi tử không mang theo đi”. Người có thể tu dưỡng được loại tâm thái này là đã thoát ra khỏi sự ràng buộc về vật chất mà đạt được đến cảnh giới cao của cuộc đời.

An Hòa

Nguồn https://trithucvn.net

Write comment (0 Comments)

Có câu nói rằng: “Bất kể phúc báo nào cũng là có nguyên nhân” và phúc báo của một người cũng không phải ngoại lệ. Đời người ngắn ngủi, như thế nào sống một cách “trí tuệ” nhất có lẽ là điều mà nhiều người suy ngẫm. 

phúc
(Hình minh họa: Qua pinterest)

Trải qua hàng ngàn năm, cổ nhân đã đúc kết ra những kinh nghiệm rất quý giá và truyền lại cho đời sau. Dưới đây là 8 chữ, cũng là 8 phẩm đức của một người cần tu dưỡng để có một cuộc đời tươi đẹp có hậu phúc.

1. Nhẫn

Nhẫn (nhẫn nại, nhẫn nhịn) có thể dưỡng phúc.

Đời người ai cũng sẽ gặp phải những sự tình không thuận lợi, không hài lòng, khi ấy con người nhất định cần phải “Nhẫn”. Bởi vì, từ xưa đến nay, người làm được việc lớn tất phải là người có đại khí, người có đại khí tất có đại nhẫn.

Nhẫn không phải là nhu nhược, trốn tránh, chạy trốn mà là một loại tích lũy của năng lượng. Người có “Nhẫn” trong tâm thường sẽ không phạm sai lầm do nhất thời gây ra. Ngược lại, người không thể nhẫn sẽ có thể chỉ vì một câu nói mà tức giận, chiêu mời tai họa. Ngoài ra, người mà có khả năng nhẫn nhịn, ít khi tức giận thì sắc mặt của họ cũng sẽ đẹp hơn, khiến người tiếp xúc cảm thấy dễ chịu hơn.

2. Thiện

Thiện (lương thiện) có thể sinh ra đức.

Cổ nhân có câu: “Thông minh là một loại Thiên phú, còn lương thiện là một loại lựa chọn.” Từ xưa đến nay, lương thiện là loại đạo đức tốt đẹp nhất của con người thế gian.

Không có ai là không muốn làm bạn, làm hàng xóm hay hợp tác với người có tấm lòng lương thiện. Người lương thiện có thể thu phục người khác. Bởi vậy mà cổ nhân giảng, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm.

Lương thiện có lẽ không thể khiến con người đạt được tất cả mọi thứ bản thân mong muốn nhưng sẽ giúp con người luôn có nội tâm an định, tường hòa. 

 

3. Hỷ

phúc
(Hình minh họa: Qua http: front.bg)

Hỷ (vui, mừng) có thể dưỡng nhan! (Nhan là chỉ nhan sắc, vẻ mặt, nét mặt)

Tâm thái vui vẻ, khoái hoạt là bí quyết trường thọ của con người. Phương pháp tốt nhất để bảo trì sự thanh xuân trẻ trung của con người chính là luôn giữ cho mình một nội tâm vui vẻ, thoải mái.

Người ta thường nói, mỉm cười là cách để làm nở một bông hoa xinh đẹp nhất ở trên khuôn mặt. Mỉm cười là một cách tạo nên vẻ đẹp nhất của con người, là cách đơn giản và nhanh nhất để kết nối mọi người lại với nhau.

Người xưa có câu: “Tay hung không đánh mặt cười.” Nụ cười luôn làm rung động lòng người, khiến mọi người vui vẻ, thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Nếu như trên khuôn mặt thường xuyên nở nụ cười có thể đem thiện ý truyền đạt cho tất cả mọi người. Đây là cách hoàn toàn không phải mất phí tổn mà lại tạo ra được giá trị lớn. Đây cũng chính là phương pháp làm đẹp thuận tiện nhất, kỳ diệu nhất.

4. Từ

Từ (từ bi, hiền lành) có thể dưỡng tâm.

Vì sao sau tuổi trung niên có những người có khuôn mặt hiền lành phúc hậu, có người lại có khuôn mặt hung dữ, tràn đầy oán khí? Đó một phần là bởi vì họ luôn từ bi, bảo trì một trái tim hòa ái đối với tất cả mọi người thế gian. Bởi vì “tướng do tâm sinh”, “tướng tùy tâm mà thay đổi” cho nên khi tâm đẹp thì tướng mạo cũng sẽ đẹp.

5. Ái

Ái (tình yêu thương) có thể dưỡng hành.

Người mà trong lòng tràn đầy tình yêu thương thì “nhất cử nhất động” của người ấy cũng tràn ngập tình yêu thương. Bởi vì có tình yêu thương người khác nên trước khi làm việc gì họ đều cân nhắc đến việc người khác sẽ cảm nhận ra sao, người khác bị bị tổn hại gì không rồi mới hành động. Trái lại, một người mà trong lòng luôn so đo tính toán thì cho dù ở thời điểm nào cũng thường bị “khó dễ” đi cùng. 

 

6. Thành

phúc
(Hình minh họa: Qua jzjdm.com)

Thành (chân thành, thành thật) có thể dưỡng tính.

Chân thành là nguyên tắc quan trọng nhất trong kết giao, trong làm người và làm việc. Chúng ta, ai ai cũng mong muốn được người khác đối xử chân thành với mình vì vậy hãy đối xử chân thành với người khác trước, chúng ta sẽ nhận được điều tương tự. Một người thành thật trong sáng thì khí chất cũng là đoan trang đẹp đẽ, ánh mắt của họ đều tỏa ra ánh sáng.

Người trung thành, thật thà luôn được lòng người, được người khác tin tưởng. Nhìn một cách nông cạn, bề ngoài thì tưởng rằng người thật thà sẽ bị thiệt hại, bị cho là ngốc. Nhưng kỳ thực, người xưa lại cho rằng, bởi vì thật thà phù hợp với Thiên lý, nên họ là những người chắc chắn có được phúc báo trong cuộc đời.

7. Cần

Cần (cần cù, chăm chỉ) có thể dưỡng tài phú.

Người xưa có câu: “Ông trời sẽ đền bù cho người cần cù” là có ý nói rằng, một người siêng năng, cần cù sẽ được ông trời giúp, bù đắp cho.

Có người sau khi kiếm được tiền thì gần như tiêu cũng hết nhưng có người vẫn duy trì được khả năng tài chính của mình. Đó là vì, cần có thể phát tài, kiệm có thể lưu tài.

8. Khoan

Khoan (khoan dung, độ lượng) có thể tụ khí.

Một người hiểu được khoan dung, thì lòng dạ cũng nhất định rộng lớn. Những người này luôn không so đo tính toán chi li, cũng sẽ không vì chiếm được chút lợi nhỏ mà vui mừng khôn xiết. Trái lại, người luôn tính toán chi li thì nhất định sẽ sống rất mệt.

Trong cuộc đời, đôi khi lùi một bước lại chính là tiến lên một bước. Lùi một bước, biển rộng trời cao. Nhường nhịn một bước sẽ có nhiều bạn bè hơn, con đường sẽ mở rộng hơn.

An Hòa (dịch và t/h)

Nguồn https://trithucvn.net

Nguồn: https://www.youtube.com

Write comment (0 Comments)