Qua cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Người, Chúa Giêsu làm chứng về chân lý: Thiên Chúa là Cha và chúng ta có thể tín thác nơi Người. Nói hành là giết hại người khác. Kitô hữu có sứ mạng làm chứng cho chân lý qua cách sống của mình. 

Trong bài giáo lý về giới răn thứ 8 “chớ làm chứng gian” tại buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư 14/11/2018, ĐTC Phanxicô xác định chân lý mà Chúa Giêsu đã mạc khải qua cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Người: Thiên Chúa là Cha và chúng ta có thể tin tưởng nơi Người, và mời gọi các tín hữu, qua các hành động của mình, làm chứng về điều này. Đồng thời ĐTC cũng nhắc lại rằng “nhiều chuyện, nói hành” giết chết các mối quan hệ giữa con người với nhau. 

Nơi nào có dối trá thì không có tình yêu 

Mở đầu bài huấn dụ, ĐTC nhắc rằng theo giáo lý của Hội Thánh, giới răn thứ 8 “cấm xuyên tạc chân lý khi giao tiếp với người khác” (số 2464). Thông tin không chân thật là một sự nghiêm trọng bởi vì nó ngăn cản các mối tương quan và tiếp đó, là ngăn cản tình yêu. Nơi nào có dối trá thì không có tình yêu, không thể có tình yêu. Khi chúng ta nói về sự thông tin giữa con người với nhau, chúng ta không chỉ muốn nói đến các lời nói mà thôi, nhưng cả các hành vi, thái độ, ngay cả đến những sự im lặng và vắng mặt. Một người nói với tất cả những gì họ là và họ làm. Tất cả chúng ta luôn luôn sống trong sự thông tin. Tất cả chúng ta sống với việc thông tin và chúng ta liên tục bị giằng co giữa sự thật và sự dối trá. 

Sự thật không chỉ là chân thành hay chính xác 

ĐTC đặt câu hỏi: Nhưng nói sự thật là gì? Nó có phải là những điều chân thành không? Hay là những sự chính xác? Trong thực tế, điều này không đủ, bởi vì người ta có thể chân thành trong những sai lầm, hoặc là người ta có thể chính xác từng chi tiết nhưng không nắm bắt được ý nghĩa tổng thể. Đôi khi chúng ta biện minh cho mình và nói: “Nhưng tôi nói điều tôi đã cảm thấy!”. Đúng thế, nhưng mà bạn đã tuyệt đối hóa quan điểm của bạn. Hay bạn nói: “Tôi chỉ nói sự thật!” Có thể là vậy, nhưng bạn đã nói ra những điều riêng tư, cá nhân, được giữ kín của người khác. Có biết bao câu chuyện xem ra vô hại, nhiều chuyện, đã phá hủy sự hiệp thông do sự không thích hợp hay thiếu tế nhị của nó! 

Nói hành là giết người 

Thánh Giacôbê nói về điều này trong thư của ngài. Những ông bà nói hành là những kẻ giết người: giết người khác, bởi vì cái lưỡi giết người như một con dao. Anh chị em hãy chú ý! Một ông hay bà nói hành là kẻ khủng bố, bởi vì lưỡi của họ ném bom và âm thầm bỏ đi, nhưng lời họ nói, trái bom được ném đó tàn phá danh tiếng người khác. Anh chị em đừng quên: nói hành là giết người.

 Chúa Giêsu làm chứng về chân lý bằng cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Người 

Vậy thì chân lý là gì? Đây là câu hỏi mà quan Philatô đã đặt ra, chính lúc Chúa Giêsu ở trước mặt ông, thực hiện giới răn thứ 8 (x. Ga 18,38). Thật ra những lời “Đừng làm chứng gian chống lại tha nhân của ngươi” là thuật ngữ được dùng ở tòa án. Các Tin mừng đạt đến đỉnh điểm trong trình thuật về cuộc Thương khó, sự Chết và Sống lại của Chúa Giêsu; và đây là trình thuật về một phiên toà, về việc thi hành bản án và một kết quả chưa từng nghe thấy. 

Khi quan Philatô tra hỏi, Chúa Giêsu trả lời: “Bởi điều này mà tôi đã sinh ra và vì điều này tôi đã đến trong thế gian: để làm chứng cho sự thật” (Ga 18,37). Và chứng tá này Chúa Giêsu đã thực hiện bằng cuộc thương khó và cái chết của Người. Thánh sử Marco kể rằng “viên đại đội trưởng đứng đối diện với Chúa Giêsu, thấy Người tắt thở như vậy liền nói: Quả thật người này là con Thiên Chúa!” (Mc 15,39). Đúng thế, bởi vì Người hành động nhất quán. ĐTC xác định sự thật mà Chúa Giêsu đã làm chứng, ngài nói: Qua cách chết đó của Người, Chúa Giêsu đã bày tỏ cho thấy Chúa Cha, tình yêu thương xót và niềm tin vào Chúa Cha của Người. 

Chân lý được thực hiện hoàn toàn viên mãn nơi chính con người của Chúa Giêsu (x Ga 14,69), trong cách thức Người sống và chết, là hoa quả của mối quan hệ của Người và Chúa Cha. Chính Người, Đấng phục sinh, đã ban ơn sự sống như con cái Thiên Chúa này cho chúng ta bằng cách gửi Thánh Thần Chân lý, Đấng chứng thực cho thần trí chúng ta rằng Thiên Chúa là Cha chúng ta (x. Rm 8,16). 

Sứ mạng của tín hữu: qua hành động của mình, làm chứng Thiên Chúa là Cha 

Tiếp tục bài giáo lý, ĐTC nói rằng trong mỗi hành động của mình, con người khẳng định hay từ chối chân lý này. Từ những tình huống nhỏ nhặt thường ngày cho đến những chọn lựa nghiêm trọng hơn. Nhưng cùng một kiểu lý luận: điều mà cha mẹ và ông bà dạy chúng ta khi họ nói với chúng ta đừng nói dối. 

Chúng ta tự hỏi: Đâu là chân lý mà các hành vi, lời nói và chọn lựa của người Kitô hữu chúng ta thể làm chứng? Mỗi người chúng ta tự hỏi: tôi có phải là một chứng tá của sự thật không, hay tôi ít nhiều cũng là kẻ nói dối cải trang thành người nói thật? Các Kitô hữu không phải là những người ngoại thường. Thật ra, họ là con cái của Cha trên trời, Đấng tốt lành và không làm cho con cái mình thất vọng, và đặt để trong trái tim họ tình yêu dành cho tha nhân. Chân lý này không được diễn tả rõ bằng các diễn văn, mà là một cách sống và người ta nhìn thấy nó trong từng hành động. (x. Gc 2,18). Ông này là một người chân thật, bà kia là một người chân thật, người ta nhìn thấy điều đó. Dù họ không mở miệng nhưng họ hành xử như một người chân thật. Nói sự thật, hành xử với sự thật. Một cách sống tốt đẹp đối với chúng ta. 

Chân lý là mạc khải tuyệt vời về Thiên Chúa, về chân dung của Chúa Cha, là tình yêu không giới hạn của Người 

Chân lý này tương ứng với lý trí con người nhưng lại hoàn toàn vượt trên nó, bởi vì nó là một quà tặng được chọn lựa trên trái đất này và nhập thể trong Chúa Kitô chịu đóng đinh và sống lại; nó được trở nên  cụ thể bởi những ai thuộc về Chúa Kitô và qua họ, nó tỏ cho thấy các đặc tính của nó. 

Không làm chứng gian nghĩa là sống như con cái Thiên Chúa 

ĐTC kết luận: Không làm chứng gian nghĩa là sống như con cái Thiên Chúa, những người không bao giờ phủ nhận bản thân mình, không bao giờ nói dối; sống như con cái Thiên Chúa khi trong mỗi hành động của mình, họ bày tỏ cho thấy Thiên Chúa là Cha và người ta có thể tín thác nơi Người. Tôi t ín thác nơi Thiên Chúa: đây là sự thật vĩ đại. Từ sự tin tưởng của chúng ta vào Thiên Chúa, Đấng là Cha và yêu thương tôi, yêu thương chúng ta, nảy sinh sự thật của tôi và là con người chân thật chứ không phải là người dối trá. 

Hồng Thủy

 (VaticanNews 14.11.2018)

Nguồn: http://conggiao.info

Write comment (0 Comments)

Có câu nói rằng: “Mệnh của một người là đã được định sẵn.” Vì mệnh của con người đã được định sẵn nên người ta không thể lựa chọn được mệnh, nhưng ai cũng có thể lựa chọn được cách mà sinh mệnh mình sẽ đi qua, lựa chọn được cách sống cho cuộc đời mình. 

Để lựa chọn ấy được đúng đắn, mỗi người cần nắm được 8 chữ “độ” – điều tạo nên cảnh giới cao của nhân sinh, và cũng là cảnh giới cao của làm người hay làm việc.

1. Lòng dạ phải độ lượng

Cổ ngữ có câu: “Cái trán của Tướng quân rộng đến mức có thể phi ngựa, cái bụng của Tể tướng rộng đến mức có thể chèo thuyền”. Ý nói, một người có tấm lòng rộng lớn mới có thể làm được việc lớn, mới có thể bao dung được những việc khó bao dung của thiên hạ.

8 chữ 'độ' tạo nên cảnh giới cao của cuộc đời
(Ảnh minh họa qua anhdep.pro)

Lâm Tắc Từ, một vị quan nổi tiếng thời xưa cũng viết: “Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại; bích lập thiên nhận, vô dục tắc cương”, ý nói rằng biển vì có thể dung nạp trăm nghìn con sông mà trở nên rộng lớn, vách núi nghìn trượng sừng sững vì không mang dục vọng mới có thể giữ mình cương trực.

Những lời này đều là để nói rằng, làm người thì phải có sự độ lượng, có tấm lòng rộng mở. Mọi việc trong cuộc đời không nên tính toán quá chi li, lùi một bước, biển rộng trời cao. Làm người, không nên quá tính toán trước được mất của bản thân, hãy độ lượng đối đãi với những sự việc hay nguời từng khiến bản thân mình bị tổn thương. Đây là cảnh giới cao, cần phải tu dưỡng mới đạt được.

2. Lời nói phải có hạn độ

Có một số người cho rằng, làm người chân thật thì lời nói ra phải thẳng thắn, bộc trực. Kỳ thực điều đó chưa hẳn đã phù hợp trong mọi hoàn cảnh. Từ phân tích chữ có thể thấy, người Trung Hoa viết chữ Chân(真)là được tạo thành bởi chữ Trực (直) và ở dưới có 2 chấm. Điều này có hàm ý rằng , có những lúc lời nói thật, nói thẳng cũng phải để lại hai chấm. Có gì nói đấy là chân, nhưng có gì nói thẳng hết ra thì lại là xuẩn (ngu xuẩn, vụng về).

Lão Tử đã giảng: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh”. Người mà có thể hiểu biết người khác thì người ấy là người có trí huệ. Người hiểu biết chính mình thì đúng là cao minh.

 

Lời nói không thể nói tận, cần phải có hạn độ, có điểm dừng. Nói nhiều, nói tận tất yếu sẽ nói lỡ, có mất mát. Khi nói chuyện cho dù lời nói tốt hay lời nói không tốt thì đều không thể nói đến cùng.

Tận nói lời tốt không chỉ có thể gây tổn hại cho mình mà còn gây bất lợi cho người khác. Người tận nói những lời hay thường thể hiện ra sự khoác lác, tâng bốc, nịnh bợ, a dua. Cũng có khi, tận nói lời hay còn thể hiện ra sự khúm núm và đánh mất khí chất của bản thân mình. Còn những người thích nghe những lời hay này thường bị người khác cho là người có “tai không thính, mắt không rõ.”

Nếu tận nói những lời xấu thì tác hại của nó có khi là khôn lường. Hơn nữa, người bình thường không ai muốn nghe lời khó nghe cả. Cổ nhân giảng: “Lời ác lạnh người sáu tháng ròng”, cho nên lời nói nên là thích hợp và vừa phải.

3. Việc học phải có độ dày

ADVERTISEMENT

Học tập phải có độ dày ở đây không phải thể hiện ở số lượng mà là thể hiện chất lượng. Đọc sách, học tập không phải chỉ để lấy tri thức mà còn là cách tu dưỡng, tẩy tịnh tâm linh. Cho nên, một người nếu như trong một khoảng thời gian dài mà không đọc sách, thì người ấy là đang bị rơi rớt xuống rồi.

8 chữ 'độ' tạo nên cảnh giới cao của cuộc đời
(Ảnh minh họa qua Pinterest)

Không phải nói rằng bản thân sách nó có tác dụng lớn như thế nào, mà là khi một người đọc sách, có nghĩa là người ấy vẫn không muốn dừng tại chỗ ấy, bằng lòng với vốn kiến thức hiện tại, họ vẫn muốn theo đuổi, vẫn đang cố gắng, vẫn đang muốn tìm kiếm những điều tốt đẹp, những đạo lý nhân sinh ở phía trước.

4. Tầm nhìn phải có độ rộng

Có câu nói rất hay rằng, khi đứng trên cao người ta sẽ có tầm nhìn xa hơn, nhưng khi nghĩ quá nhiều thì tầm nhìn sẽ không còn xa nữa. Cái gọi là tầm mắt, chính là nói đến góc nhìn của một người phải là một cánh đồng bát ngát. Cho dù là làm người hay làm việc, đều phải nên nhìn xa, đều không nên nhìn vào một điểm, mà cần phải nhìn vào cả một bề mặt.

Trong đời người, ai ai cũng sẽ gặp phải rất nhiều điều không được như ý. Ngay cả một người thành công, họ còn phải gặp nhiều hơn những điều không như ý, thậm chí uất ức trong lòng. Cho nên, một người muốn khiến bản thân mình có được sự coi trọng, vinh quang, thì nhất định phải học được cách mở rộng tầm mắt, làm một người có trí huệ và nhân ái.

5. Lý luận cần có độ sâu

Lý luận ở đây hiểu đơn giản chính là lời nói. Lời nói của một người không cần quá nhiều mà cần phải có độ sâu. Lời nói có độ sâu thì mới có thể bảo vệ được lẽ phải, bảo vệ được điều chính nghĩa.

8 chữ 'độ' tạo nên cảnh giới cao của cuộc đời
(Ảnh minh họa qua Kknews.cc)

Người có thể hiểu được một chút đạo lý trong các tác phẩm kinh điển như “Đạo Đức Kinh”, “Binh Pháp Tôn Tử”, “Kinh Dịch”… thì có thể hiểu biết được tình thế, hiểu về đạo lý nhân sinh và nắm chắc về kỹ thuật. Trí huệ của những bậc hiền triết sẽ khiến cho người học càng có thêm chiều sâu hơn, mở rộng được nhân sinh quan hơn.

6. Việc làm phải có lực độ

Một người nhất định phải có lực độ, cố gắng, mạnh dạn khám phá trong công tác, làm việc. Mỗi người đều có mục tiêu, dù lớn dù nhỏ, nếu muốn đạt được mục tiêu ấy thì cần phải làm việc.

Cổ nhân thường nói: “Thiên Đạo thù cần”, ý nói đạo Trời ban thưởng cho người cần cù, chăm chỉ. Cho nên, người mà có nỗ lực trong công việc càng lớn thì thành tích mà họ đạt được thường sẽ càng nhiều. Như thế họ mới có thể biến mục tiêu thành hiện thực.

7. Sự nghiệp là có cao độ

Trong cuộc đời, dường như mỗi người đều hy vọng rằng bản thân sẽ đạt được những thành tựu nhất định, vươn đến những đỉnh cao của sự nghiệp.

Có lẽ, càng đi về phía trước, con người ta sẽ càng tỉnh ngộ ra, những tích lũy qua năm tháng sẽ đến lúc tỏa hương. Cho dù là một người lựa chọn con đường sự nghiêp nào thì cũng đều cần phải được tích lũy qua năm tháng, công việc thông thường cũng phải cố gắng hoàn thành tốt, mỗi ngày không ngừng đề cao thì mới đạt được cao độ, thành công.

8. Thọ mệnh là có trường độ

Có câu nói rằng, mệnh của một người là được định sẵn, nên con người không thể lựa chọn được mệnh, nhưng ai cũng có thể lựa chọn cách mà sinh mệnh sẽ đi qua, cách sống cho bản thân mình.

Làm người nên khoan dung độ lượng, không quá ham danh lợi, gió mát hay mưa phùn đều phong nhã và ý vị. Làm việc nên có chút thong dong điềm tĩnh, dù ngẩng đầu hay cúi đầu cũng đều vui vẻ.

Không quá tận lực truy cầu nhưng cũng không dối trá, hời hợt bề mặt, cảm nhận sự mộc mạc chất phác của năm tháng đời người, có thể dưỡng sinh, cuối cùng là thản nhiên trước được mất hơn thua, vinh nhục của thế gian. Sống ung dung tự tại, không đau khổ với vật ngoại thân “khi sinh không mang theo đến, khi tử không mang theo đi”. Người có thể tu dưỡng được loại tâm thái này là đã thoát ra khỏi sự ràng buộc về vật chất mà đạt được đến cảnh giới cao của cuộc đời.

An Hòa

Nguồn https://trithucvn.net

Write comment (0 Comments)

Có câu nói rằng: “Bất kể phúc báo nào cũng là có nguyên nhân” và phúc báo của một người cũng không phải ngoại lệ. Đời người ngắn ngủi, như thế nào sống một cách “trí tuệ” nhất có lẽ là điều mà nhiều người suy ngẫm. 

phúc
(Hình minh họa: Qua pinterest)

Trải qua hàng ngàn năm, cổ nhân đã đúc kết ra những kinh nghiệm rất quý giá và truyền lại cho đời sau. Dưới đây là 8 chữ, cũng là 8 phẩm đức của một người cần tu dưỡng để có một cuộc đời tươi đẹp có hậu phúc.

1. Nhẫn

Nhẫn (nhẫn nại, nhẫn nhịn) có thể dưỡng phúc.

Đời người ai cũng sẽ gặp phải những sự tình không thuận lợi, không hài lòng, khi ấy con người nhất định cần phải “Nhẫn”. Bởi vì, từ xưa đến nay, người làm được việc lớn tất phải là người có đại khí, người có đại khí tất có đại nhẫn.

Nhẫn không phải là nhu nhược, trốn tránh, chạy trốn mà là một loại tích lũy của năng lượng. Người có “Nhẫn” trong tâm thường sẽ không phạm sai lầm do nhất thời gây ra. Ngược lại, người không thể nhẫn sẽ có thể chỉ vì một câu nói mà tức giận, chiêu mời tai họa. Ngoài ra, người mà có khả năng nhẫn nhịn, ít khi tức giận thì sắc mặt của họ cũng sẽ đẹp hơn, khiến người tiếp xúc cảm thấy dễ chịu hơn.

2. Thiện

Thiện (lương thiện) có thể sinh ra đức.

Cổ nhân có câu: “Thông minh là một loại Thiên phú, còn lương thiện là một loại lựa chọn.” Từ xưa đến nay, lương thiện là loại đạo đức tốt đẹp nhất của con người thế gian.

Không có ai là không muốn làm bạn, làm hàng xóm hay hợp tác với người có tấm lòng lương thiện. Người lương thiện có thể thu phục người khác. Bởi vậy mà cổ nhân giảng, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm.

Lương thiện có lẽ không thể khiến con người đạt được tất cả mọi thứ bản thân mong muốn nhưng sẽ giúp con người luôn có nội tâm an định, tường hòa. 

 

3. Hỷ

phúc
(Hình minh họa: Qua http: front.bg)

Hỷ (vui, mừng) có thể dưỡng nhan! (Nhan là chỉ nhan sắc, vẻ mặt, nét mặt)

Tâm thái vui vẻ, khoái hoạt là bí quyết trường thọ của con người. Phương pháp tốt nhất để bảo trì sự thanh xuân trẻ trung của con người chính là luôn giữ cho mình một nội tâm vui vẻ, thoải mái.

Người ta thường nói, mỉm cười là cách để làm nở một bông hoa xinh đẹp nhất ở trên khuôn mặt. Mỉm cười là một cách tạo nên vẻ đẹp nhất của con người, là cách đơn giản và nhanh nhất để kết nối mọi người lại với nhau.

Người xưa có câu: “Tay hung không đánh mặt cười.” Nụ cười luôn làm rung động lòng người, khiến mọi người vui vẻ, thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Nếu như trên khuôn mặt thường xuyên nở nụ cười có thể đem thiện ý truyền đạt cho tất cả mọi người. Đây là cách hoàn toàn không phải mất phí tổn mà lại tạo ra được giá trị lớn. Đây cũng chính là phương pháp làm đẹp thuận tiện nhất, kỳ diệu nhất.

4. Từ

Từ (từ bi, hiền lành) có thể dưỡng tâm.

Vì sao sau tuổi trung niên có những người có khuôn mặt hiền lành phúc hậu, có người lại có khuôn mặt hung dữ, tràn đầy oán khí? Đó một phần là bởi vì họ luôn từ bi, bảo trì một trái tim hòa ái đối với tất cả mọi người thế gian. Bởi vì “tướng do tâm sinh”, “tướng tùy tâm mà thay đổi” cho nên khi tâm đẹp thì tướng mạo cũng sẽ đẹp.

5. Ái

Ái (tình yêu thương) có thể dưỡng hành.

Người mà trong lòng tràn đầy tình yêu thương thì “nhất cử nhất động” của người ấy cũng tràn ngập tình yêu thương. Bởi vì có tình yêu thương người khác nên trước khi làm việc gì họ đều cân nhắc đến việc người khác sẽ cảm nhận ra sao, người khác bị bị tổn hại gì không rồi mới hành động. Trái lại, một người mà trong lòng luôn so đo tính toán thì cho dù ở thời điểm nào cũng thường bị “khó dễ” đi cùng. 

 

6. Thành

phúc
(Hình minh họa: Qua jzjdm.com)

Thành (chân thành, thành thật) có thể dưỡng tính.

Chân thành là nguyên tắc quan trọng nhất trong kết giao, trong làm người và làm việc. Chúng ta, ai ai cũng mong muốn được người khác đối xử chân thành với mình vì vậy hãy đối xử chân thành với người khác trước, chúng ta sẽ nhận được điều tương tự. Một người thành thật trong sáng thì khí chất cũng là đoan trang đẹp đẽ, ánh mắt của họ đều tỏa ra ánh sáng.

Người trung thành, thật thà luôn được lòng người, được người khác tin tưởng. Nhìn một cách nông cạn, bề ngoài thì tưởng rằng người thật thà sẽ bị thiệt hại, bị cho là ngốc. Nhưng kỳ thực, người xưa lại cho rằng, bởi vì thật thà phù hợp với Thiên lý, nên họ là những người chắc chắn có được phúc báo trong cuộc đời.

7. Cần

Cần (cần cù, chăm chỉ) có thể dưỡng tài phú.

Người xưa có câu: “Ông trời sẽ đền bù cho người cần cù” là có ý nói rằng, một người siêng năng, cần cù sẽ được ông trời giúp, bù đắp cho.

Có người sau khi kiếm được tiền thì gần như tiêu cũng hết nhưng có người vẫn duy trì được khả năng tài chính của mình. Đó là vì, cần có thể phát tài, kiệm có thể lưu tài.

8. Khoan

Khoan (khoan dung, độ lượng) có thể tụ khí.

Một người hiểu được khoan dung, thì lòng dạ cũng nhất định rộng lớn. Những người này luôn không so đo tính toán chi li, cũng sẽ không vì chiếm được chút lợi nhỏ mà vui mừng khôn xiết. Trái lại, người luôn tính toán chi li thì nhất định sẽ sống rất mệt.

Trong cuộc đời, đôi khi lùi một bước lại chính là tiến lên một bước. Lùi một bước, biển rộng trời cao. Nhường nhịn một bước sẽ có nhiều bạn bè hơn, con đường sẽ mở rộng hơn.

An Hòa (dịch và t/h)

Nguồn https://trithucvn.net

Nguồn: https://www.youtube.com

Write comment (0 Comments)

(NLĐO)- Chuyện tày trời hôm nay đến ngày mai lại thành chuyện nhỏ, chuyện tày trời năm nay đến năm sau lại thành dĩ vãng, chuyện tày trời kiếp này đến kiếp sau chỉ còn là truyền thuyết mà thôi…  

Cuộc đời như nước chảy mây trôi, chẳng ai quản được việc của thiên hạ, cũng chẳng quản được việc của ông trời, chi bằng chỉ quản bản thân mình.

Giữa người với người có thể gần cũng có thể xa xôi. Giữa sự việc với sự việc có thể phức tạp cũng có thể giản đơn. Giữa tình với tình có thể sâu đậm cũng có thể nhạt nhòa.

Giữa người với người có thể gần cũng có thể xa xôi (Ảnh: SoundOfHope)

Write comment (0 Comments)

Chúng ta cần chấp nhận hiện hữu của mình; rồi có cả một quá khứ cần được chúng ta đón nhận; có cả những thất bại và tương quan tha nhân cần được chúng ta chấp nhận và có cả một đời người để được chúng ta vui nhận. Vì mỗi ngày có một niềm vui và mỗi cuộc đời là một nguồn vui...

Có những lúc trời yên bể lặng, chúng ta thấy đời sao đẹp thế ! Mọi sự tưởng chừng như dễ chấp nhận đối với ta. Nhưng đến những lúc biển gào sóng thét, chúng ta thấy đời sao bất công ! Mọi sự giờ đây trở nên bế tắc và không thể nào chấp nhận nổi. Cảm nhận ấy là lẽ thường trong cuộc đời. Tuy nhiên, dù hoàn cảnh có thế nào đi nữa, chúng ta phải đảm nhận và chấp nhận cuộc đời mình. Vì ai chối bỏ cuộc sống của mình, họ chối bỏ chính hiện hữu của mình và như thế, sống như thể chết vậy ! Chúng ta không chấp nhận đầu hàng cuộc sống này, cần tập chấp nhận chính mình. Chúng ta không phải một sớm một chiều mà dễ dàng chấp nhận chính mình đâu ! Đây là bài học làm người mà chúng ta phải sống và trả giá suốt đời. Quả thật, trước tiên, chúng ta cần chấp nhận hiện hữu của mình; rồi có cả một quá khứ cần được chúng ta đón nhận; có cả những thất bại và tương quan tha nhân cần được chúng ta chấp nhận và có cả một đời người để được chúng ta vui nhận. Vì mỗi ngày có một niềm vui và mỗi cuộc đời là một nguồn vui.

HIỆN HỮU

Nếu hiểu hiện hữu là yếu tố cơ bản và nền tảng cấu thành đời sống mỗi người thì việc chấp nhận hiện hữu của mình ắt phải được chúng ta quan tâm hàng đầu. Nhưng thực tế cho thấy, đôi khi chúng ta đã khước từ hiện hữu của mình cách nào đó.

Trước tiên, chúng ta nhận ra có những bậc cha mẹ đã khước từ con cái của mình vì chúng không có trong kế hoạch của các ngài. Điều này ảnh hưởng đến đời sống tâm lý của đứa trẻ, và người ta thấy rằng tự nhiên có những khoảnh khắc những đứa trẻ này muốn tự tử mà không biết lý do. Tâm lý học đã trả lời rằng do sự khước từ của cha mẹ đối với đứa bé trong thời kỳ thai nhi. Rồi lớn lên, chúng có những biểu hiện tiêu cực và muốn tự tử từ trong vô thức. Đương sự cần xác tín rằng dù cha mẹ có bỏ con đi nữa thì đã có Chúa đón nhận con. Chính khi sẵn sàng tha thứ cho bố mẹ mình mà họ có thể chấp nhận hiện hữu của mình mà không ngừng vượt qua để lớn lên.

Chẳng hạn: Steve Jobs người trở thành biểu tượng công nghệ của thế giới. Trong một buổi nói chuyện tại đại học Stanford năm 2005, ông đã thừa nhận mình là một đứa con không được người mẹ thừa nhận vì mang thai lúc thời sinh viên mà chưa kết hôn. Thế nhưng, ông đã chấp nhận biến cố ấy như khởi đi từ tuổi thơ bất hạnh để trở thành bậc thiên tài về công nghệ vi tính. Thật vậy, chỉ khi chấp nhận hiện hữu của mình, chúng ta mới được người khác chấp nhận và tìm được chỗ đứng của mình trong lòng mọi người.

Hoặc có những người vì quá bám víu vào một mối tình nào đó đến khi nhận ra mình bị phản bội, họ đi đến giải pháp cuối cùng là tự vẫn. Vì không khám phá ra giá trị đích thực của cuộc đời mình mà nhiều người đã khước từ hồng ân sự sống.

Có câu chuyện kể rằng: Một vị vua trồng cạnh lâu đài mình đủ thứ hoa và trái. Quả thật, vườn cây của nhà vua có cảnh sắc tuyệt đẹp. Cảnh sắc ấy cũng là nguồn vui và thư giãn cho nhà vua mỗi khi đi dạo. Rồi một ngày kia nhà vua phải đi xa. Khi trở về, ông vội vã ra thăm vườn và hết sức đau lòng khi thấy cỏ cây trơ trụi.

Ông đến gần cây hoa hồng vốn cung cấp những cánh hoa nhan sắc tuyệt vời, hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra. Cây hoa hồng tâm sự: “Tôi nhìn thấy cây táo kia và tự nhủ chẳng bao giờ mình sinh sản được những trái ngon như thế, rồi tôi chán nản và khô héo”.

Nhà vua lại đến thăm cây táo đang tàn úa và nghe nó kể lể: “Tôi nhìn cánh hồng kiêu sa đang tỏa hương và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ tôi được đẹp đẽ và dễ thương như thế, rồi tôi bắt đầu khô héo”.

Thế rồi nhà vua phát hiện một cánh hoa bé bỏng vẫn tràn đầy sức sống. Khi được hỏi thăm, cánh hoa tâm sự: “Tôi cũng sắp úa tàn vì thấy mình không có vẻ đẹp của đóa hồng, cũng chẳng có trái ngon của cây táo, nhưng rồi tôi tự nhủ: Nếu nhà vua, vốn là người giàu có và quyền lực, không muốn tôi có mặt trong cánh vườn này, thì ông đã bứng tôi đi lâu rồi. Còn nếu nhà vua muốn giữ tôi lại, hẳn là vì ông muốn tôi là tôi chứ không là cái gì khác. Kể từ đó, tôi vui tươi và vươn cao sức sống hết sức có thể.

Có hai bài học được rút ra ở đây:

-So sánh sinh hủy diệt.

-Khám phá nét độc đáo và duy nhất của bản thân dưới ánh nhìn của Thiên Chúa.

Chúng ta có thể liên tưởng vị vua ấy chính là Thiên Chúa, Ngài đã muốn bạn có mặt trên đời, và chắc hẳn, Ngài có chương trình cho riêng bạn. Và bạn có giá trị trước mắt Thiên Chúa. Đó là động lực giúp mỗi người chấp nhận hiện hữu của mình để vươn lên những tầm cao như lòng Ngài mong đợi.

Ngoài ra, con người cũng có thể chối bỏ hiện hữu của mình khi đối diện với đau khổ. Điển hình là ông Gióp trong Kinh Thánh; ông đã nguyền rủa ngày ông chào đời: “ Phải chi đừng xuất hiện ngày tôi đã chào đời, cũng như đêm đã báo: ‘Đứa con trong bụng mẹ là một nam nhi !’… Sao tôi không chết đi lúc vừa mới chào đời, không tắt thở ngay khi lọt lòng mẹ” (G 3,3.11). Cho dù con người có nguyền rủa, kêu la, khóc than thế nào đi nữa thì đau khổ vẫn còn đó ! Thậm chí, khi đó, thay vì vơi bớt nỗi đau, lại càng làm cho vết thương loét dần.

Có một cách giúp con người đón nhận thực tại hiện hữu này là khám phá ra ý nghĩa và giá trị đằng sau những gì bản thân đang chịu đựng, vì biết rằng thánh giá không quá sức ta. Nếu Thiên Chúa đã thinh lặng khi Con Một mình chịu treo trên thập giá để cứu độ nhân loại thì việc Ngài thinh lặng khi thấy ta chịu đau khổ, chắc hẳn là sinh ích cho chính mình và nhiều người. Ý nghĩa và giá trị cứu độ đã được hoàn tất sau cuộc Phục Sinh của Đức Kitô. Chính khi ý thức có Ai đó đang đồng hành với mình, nỗi đau sẽ giảm trừ, nỗi buồn sẽ vơi đi và niềm cảm thương được nhân rộng; nhường chỗ cho một cuộc chữa lành. Quả thật, khi đó bản thân được lớn lên nhờ đau khổ và thử thách; đồng thời, nó là bài trắc nghiệm cho lòng trắc ẩn của tình yêu nhân loại dành cho nhau và cho Thiên Chúa.

QUÁ KHỨ

Quá khứ đã sang trang, đã đi vào lịch sử. Chúng ta không thể nào thay đổi lịch sử nhưng không thể nào để nó mưu toan gieo ảnh hưởng tiêu cực trong cuộc sống hiện tại. Để được thế, chúng ta cần chấp nhận quá khứ.

Đôi khi nghĩ lại tôi nhận ra mình là một cô bé ngô nghê và ngờ nghệch chẳng biết gì là chuyện đời; thiếu kinh nghiệm và đơn sơ quá lẽ. Một chút xấu hổ nào đó thoáng quá nhưng đừng để lại điều gì mặc cảm.  Đức Phanxicô đã có lần khẳng định: sự xấu hổ giúp ta sống khiêm tốn hơn; còn mặc cảm khiến ta sống sợ hãi và cố chấp. Nếu như sống khiêm tốn giúp chúng ta dễ dàng cởi mở với những gì mới mẻ trước mắt thì sự sợ hãi và cố chấp khiến ta thu mình vào vỏ bọc cái tôi an toàn. Chúng ta chỉ có thể lớn lên khi ý thức mình đã qua một thời non dại, nhưng chúng ta cứ mãi ấu trĩ khi cuộn mình trong tổ kén mong manh.

Có thể nói, chấp nhận một quá khứ đã qua là cách sống an hòa với chính mình. Chúng ta đã từng nghe câu chuyện của hai nhà sư trẻ. Một người đã chấp nhận phạm giới để cõng một cô gái qua khỏi vũng nước và đã để cô lại bên bờ; còn vị sư trẻ kia không thể nào chấp nhận hành động lố bịch ấy của người bạn. Cuối cùng, người này đã để cô gái lại bên bờ kia, còn vị sư trẻ nọ lại cõng cô ta mãi trong đầu. Thế ai là người sống an nhiên tự tại và an hòa với chính mình ? Chỉ có những người quên đi chặng đường đã qua, lao mình về phía trước; chỉ có những người chấp nhận để cho quá khứ trôi qua và đặt nó một giá trị đúng đắn nào đó trong lịch sử cuộc đời; để rồi tiếp tục sống phút hiện tại với sự ngạc nhiên mới nơi những thực tại đang chào đón chúng ta.

Nếu ông Lêvi không chấp nhận quá khứ của mình, ông chẳng đi theo Chúa để trở thành một vị thánh sử ghi chép Tin Mừng. Nếu ông Phaolô không chấp nhận quá khứ mình là một kẻ bách hại đạo, ông đã chẳng can đảm và tự tin khi giáp mặt với các Kitô hữu tiên khởi mà ông toan bắt giữ. Hoặc nếu thánh Augustinô không chấp nhận quá khứ lầm lạc của mình, ngài đã không trở thành bậc thầy trong Giáo Hội. Thật vậy, chỉ những ai chấp nhận quá khứ của mình, họ mới khả dĩ khám phá ra ơn gọi và sống sứ vụ của mình cách triệt để hơn. Khi ấy, chấp nhận quá khứ của mình là một bước khám phá niềm vui sống.

THẤT BẠI

Có thể nói, chấp nhận thất bại là một điều hết sức khó khăn nơi mỗi người chúng ta; dẫu biết rằng:

Ai chiến thắng mà không từng chiến bại

Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.

Chúng ta đã thất bại trong việc dựng xây cuộc đời mình; mọi sự đều đổ nát. Nhưng đó lại là loại xà bần đổ nền rất chắc cho ngôi nhà tương lai. Thất bại là qui luật đào thải tự nhiên của vạn vật, nhưng nếu ai chấp nhận nó, ắt sẽ nên khôn ngoan và cẩn trọng hơn khi tận dụng những cơ may trong cuộc đời.

Biết đâu, nhờ thất bại chúng ta có thời gian để lượng giá về bản thân mình. Phải chăng bản thân chưa lường sức đủ để chớp lấy cơ hội thăng tiến ? Có những ảo tưởng mà chỉ nhờ thất bại con người mới ngộ ra. Có những giới hạn mà chỉ nhờ thất bại con người mới thực sự thừa nhận. Khi ấy, thất bại lại trở nên một lợi thế giúp bản thân biết mình hơn, nhờ đó, trăm trận trăm thắng.

Bài thực tập thú vị được gợi ý trong phần này là mỉm cười với chính mình. Tập mỉm cười với những thất bại và giới hạn của bản thân trong hiện tại để có thể vui cười với chính mình trong tương lai. Có thể chính nhờ thất bại mà con người sẽ nhận ra giá trị từng nỗ lực của bản thân để thành công. Và khi ấy, thành công không làm con người ngạo mạn trái lại, luôn tinh tế và trân trọng những công khó mình làm ra.

THA NHÂN

Chúng ta thử hỏi tha nhân có liên quan gì đến việc chấp nhận chính mình ? Phải chăng có một mối dây vô hình ràng buộc tôi với hiện hữu của tha nhân ? Kinh nghiệm trong cuộc sống cho thấy: tha nhân là thành phần bản thân ta. Chính vì thế, chấp nhận tha nhân đồng nghĩa với việc chấp nhận chính mình.

Tha nhân có những thứ gì đó mà ta không có. Cũng như những thứ ta có mà tha nhân đang cần. Như thế, khi ta đón nhận tha nhân vào trong cuộc sống của mình, cách nào đó, chúng ta làm phong phú bản thân, và ngược lại, khi tha nhân đón nhận ta, họ cũng được lắp đầy cách nào đó trong sự tương trợ lẫn nhau. Và như thế, khi chấp nhận tha nhân nghĩa là ta chấp những mặt yếu kém của mình nhờ sự bù đắp của họ.

Cũng có khi cả ta và tha nhân cùng một sở thích, một tính cách như nhau hay cùng chung lý tưởng…khi ấy, sự tương đồng của hai bên sẽ giúp nhau tiến bộ và lớn lên trong tình tương thân tương ái.

Để có một tình thân lâu bền, điều cần thiết là có những qui định ngầm cách nào đó ngỏ hầu có thể xa nhau đủ để tôn trọng nhau và gần nhau đủ để yêu thương nhau. Chính khi một ai đó phá đi ranh giới của mình để đi sâu vào “thế giới riêng” của người khác mà ngay cả vợ chồng cũng ly dị nhau vì sự tổn thương không thể được chữa lành. Bởi đó, sự tôn trọng thực sự luôn cần thiết cho hai tâm hồn chấp nhận nhau. Thế rồi, một khi chấp nhận nhau bằng cách tôn trọng mối tương quan ấy, họ sẽ tiến tới bước nữa trong tình tương ái chân thành và tránh làm tổn thương nhau.

Xét cho cùng, chấp nhận tha nhân là chấp nhận họ như họ là. Không có một sự áp đặt hay mưu toan chi phối đời sống người khác. Khi ấy, họ sống cảm thức thuộc vềnhau như thể tôi là niềm hãnh diện của bạn và bạn là niềm vui của đời tôi.

KẾT LUẬN

Cuộc sống muôn mặt vô cùng phong phú, cuộc đời muôn vạn nẻo đường để bước đi, hành trình chấp nhận là một trong những kỹ năng quan trọng nhất trong lãnh vực phát triển cá nhân, là khả năng thừa nhận toàn bộ sự thật về chính mình. Trong đó, sự hiện hữu, quá khứ, thất bại và cả tha nhân được chủ thể hội nhập vào đời sống mình như những nhạc cụ hòa chung trong một bản nhạc cuộc đời duy nhất. Mặc dù còn đó những cung đàn lạc giọng nhưng một khi chấp nhận nó trong cuộc đời, chúng ta dễ bỏqua và vượt qua những ích kỷ nhỏ nhen khiến tinh thần mệt mỏi mà sống vui trong từng khoảnh khắc cuộc đời đang chào đón chúng ta.

EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.

(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

Write comment (0 Comments)