“ Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó vì nước trời là của họ” (Mt 5, 13).

Thế nào mới được gọi là nghèo, phải chăng là khinh rẻ của cải hay sợ của cải thì được gọi là nghèo. Không phải như thế nhưng nghèo như Đức Kitô thì được gọi là nghèo, Ngài nghèo vì yêu thương, nghèo vì bác ái. Ngài nghèo để con cái của Ngài được giàu. “Anh em biết Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2 Cr 8, 9).

Đức Giáo Hoàng Phanxicô có một lối giải thích độc đáo về mối phúc này, Ngài dạy rằng nghèo trong lòng không có nghĩa chỉ nghèo về tinh thần như thanh thoát, không dính bén của cải. Dù mình đang ăn sung mặc sướng hơn người, nhưng nghèo trong lòng là nghèo từ trong lòng rồi thể hiện cụ thể ra trong cuộc sống. Thật vậy khi tinh thần thanh thoát không dính bén thì con người không cần tô đắp vẻ bên ngoài.

Tu huynh Roger Schutz Đấng sáng lập phong trào đoàn kết Taizê thì có cái nhìn về nghèo trong lòng như sau:

Điểm thứ nhất “ Nghèo trong lòng là vui khi nhận, vui khi cho”. Trong đời sống thánh hiến ta thấy rõ điều này, vui khi được nhận một món quà, một trách vụ, một lời khen… và cũng vui khi cho đi sức khoẻ, thời gian để phục vụ anh chị em, phục vụ cộng đoàn, phục vụ giáo xứ, vui khi nhận tiếng chê, vui khi nhận thánh giá, bởi đây là dịp để ta hi sinh và nên thánh mỗi ngày.

Điểm thứ hai: Nghèo trong lòng là chấp nhận giới hạn của mình. Tôi có khả năng lãnh đạo Hội Dòng trao sứ mệnh, tôi vui vẻ chấp nhận. Tôi có tài nấu ăn ngon bề trên giao cho tôi việc nhà bếp và tôi vui vẻ vâng lời, chấp nhận giới hạn của bản thân và tôi làm hết sức có thể vì lòng mến.

Điểm thứ 3: Nghèo trong lòng là vui trong vị trí khiêm tốn của mình, vai trò nào không quan trọng, cấp bậc nào không quan trọng bởi vì ở vị trí nào tôi cũng có thể làm sáng danh Chúa. Quan trọng hơn là trong vai trò được giao tôi đã thật sự nhiệt tâm hay chưa? Tôi đã sống hết mình hay chưa, và đóng trọn vẹn vai Chúa trao hay chưa?

Những lời dạy của Đức Cha Phanxicô và những bậc hiền triết trong Giáo Hội giúp ta có cái nhìn mới trong cách ta sống nghèo, nghèo trong lòng là thế nào? Sống nghèo để làm gì? Là người nữ tu của Chúa tôi đã sống nghèo ở mức độ nào? Tôi cần thay đổi suy nghĩ, thay đổi cái nhìn, và quyết tâm hành động thế nào để sống trọn vẹn mối phúc đầu tiên trong bát phúc. Đây cũng là một trong ba lời khuyên Phúc Âm, điều mà tôi đã khấn hứa với Chúa. Và hơn nữa sống khó nghèo là linh đạo của Nữ tu Chúa Quan Phòng.

Lơ Ngơ - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Trước đây, khi mới bước vào đời sống tu, tôi nghĩ thật khó cho tôi khi phải sống và giữ Ba Lời Khuyên Phúc Âm. Thế nhưng, đến giờ phút này, sau khi đã khấn trọn được hai năm. Nhìn lại những chuỗi ngày đã qua, tôi đã có được một ít kinh nghiệm thiêng liêng trong mối tương giao với Chúa và đời sống cộng đoàn. Tôi có thể nói: Đời sống cộng đoàn rất khó sống, khó bởi vì nó đụng chạm đến con người của tôi, nó đòi hỏi tôi phải bỏ mình rất nhiều, thế nhưng ở một góc nhìn khác,  cộng đoàn lại là nơi giúp tôi sống mầu nhiệm tự hủy một cách sâu sắc nhất. Dĩ nhiên, tôi không nói những nhân đức khác hay các Lời Khuyên Tin Mừng là không quan trọng, không đáng kể. Nhưng đã khấn hứa thì đòi buộc phải trung thành và thi hành một cách triệt để, tuy nhiên với tôi. Đời sống cộng đoàn vẫn là khó nhất!

 Tôi nhận thấy: Thiên Chúa luôn trao cho tôi những bài toán khó, Ngài thử thách tôi về niềm tin, và tình yêu của tôi dành cho Ngài, một cách cụ thể qua từng biến cố, từng hoàn cảnh và từng con người. Tôi có thể ví cộng đoàn giống như một thửa ruộng mà trong đó có lúa tốt lẫn cỏ lùng. Nghĩa là nơi cộng đoàn ẩn chứa điều tốt lẫn điều xấu, kẻ tính này người tính khác. Có lần tôi và một người chị cùng lớp xảy ra chuyện hiểu lầm, lý do rất dơn giản không đáng kể, thế nhưng tôi được nhận từ nơi chị ấy cả một khối “bom tấn” của lời nói, theo kiểu nói hiện nay là “Bạo hành lời nói”. tuy không làm tôi đau ngoài thân xác nhưng đã để lại trong tôi những vết thương sâu trong tâm hồn… Tôi đã đáp trả bằng sự thinh lặng, một sự thinh lặng đến đắng lòng, tôi không hiểu sao khi đó mình lại nghèo nàn đến như thế, một sự nghèo nàn của lời nói, tôi không đáp trả nhưng nước mắt cứ chảy liên hồi. tôi nghĩ dẫu sao cũng là chị em cùng lớp nhưng sao lại có những lời nói làm cho tôi tổn thương và đau đến thế…? Tôi đã dành rất nhiều giờ để quỳ trước Thánh Thể. Trong thinh lặng, tôi đã cảm nghiệm được sự thinh lặng của Chúa, Tôi nhận ra hình ảnh của Chúa hiện diện trong tôi, một Giêsu tự hủy trong thinh lặng, một sự trút cạn (kenosis) không còn gì trên thập giá, cả tâm thần, trí não đến con tim và thể xác. Ngài có thể đáp trả, có thể thay đổi mọi sự theo ý Ngài muốn, nhưng không! Ngài đã chọn cách thinh lặng để đáp trả sự ác, sự thù ghét, không những thế ngài còn xin Cha tha thứ cho những kẻ giết ngài.

Đến đây, tôi nghĩ đến những lỗi phạm của tôi và nghĩ đến sự tha thứ của Chúa dành cho tôi, sự tha thứ và tình yêu của Người dành cho tôi còn lớn hơn vượt xa những gì tôi đang phải đối diện. Nghĩ đến đây tôi không còn cảm thấy buồn, tôi cầu nguyện cho người chị em đó và tôi nghĩ rằng chị cũng đang có những vết thương lòng, cũng có những điều bất ổn chưa được giải thoát nên mới có những hành xử thiếu suy nghĩ như thế. Và tôi cảm thấy bình an trở lại…Lạy Chúa, có biết bao lần con như người đầy tớ đến xin chúa nhổ cỏ lùng, con muốn Chúa loại khỏi mắt con những người mà con không thương mến, thật xấu hỗ vì con nghĩ tưởng mình là lúa tốt chăng? Hay ngược lại chính con lại là cỏ lùng đã làm cản trở sự tăng trưởng của những cây lúa tốt. hiểu và ý thức được như thế để con không kiêu căng tự phụ rằng mình hơn người, nhưng thật ra Chúa cũng đang chờ đợi và Ngài cũng đang cho con thời gian đấy thôi.

Tạ ơn Chúa về cộng đoàn nơi con đang sống. Đó là hồng ân, là món quà thiêng liêng mà qua đó con nhận ra tình yêu tự hủy Chúa đã dành cho con một cách đặc biệt và sâu sắc nhất.

Good luck

TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Em là con gái  một gia đình  miền quê, em hiền lành, mộc mạc,  chịu thương chịu khó làm việc giúp mẹ lo cho gia đình, thời gian nào học thì học còn lại em phụ mẹ làm việc, em không ham chơi hay đua đòi như các cô gái khác cùng trang lứa. Em rất dễ thương và cũng rất ngoan đạo, em đi lễ và tham gia sinh hoạt giáo xứ thường xuyên.

Khi em  vừa tốt nghiệp 12, tương lai rộng mở, cánh cửa Đại Học chờ đón em, nhưng em lại rẽ lối khác. Em xin mẹ cho em đi tu, và ba mẹ em đã đồng ý cho em đi vào Nhà Dòng. Năm ấy em vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi xinh đẹp nhất, cái tuổi đầy ước mơ vậy mà em từ bỏ tất cả để chọn con đường khiêm hạ bước đi.

Nhà em không giàu có, chỉ đủ sống qua ngày nhưng hạnh phúc, ba mẹ thương nhau, anh em ngoan ngoan chịu khó làm ăn. Sau khi em vào Dòng không lâu thì khó khăn ập đến, mẹ em bị tai biến nằm liệt, tiền hết nhưng bệnh không khỏi. Ba em mang mẹ về nằm ở nhà và cứ vậy nằm này qua năm khác. Các anh em rồi cũng lần lượt lập gia đình, mẹ em vẫn còn nằm bệnh đó. Em càng lo cho mẹ hơn, đã bao lần em bị cám dỗ xin về để chăm mẹ, càng nghĩ em càng lo lắng. Thương mẹ, thương gia đình nhưng em cũng thương ơn gọi của em. Có phải thánh giá nặng quá cho em không?

Em à, có lẽ đêm nay em trằn trọc không ngủ ngon giấc. Có lẽ giờ đây em đang khóc một mình trong đêm khuya vì lo lắng cho mẹ, nghĩ về gia cảnh của mình. Và có lẽ giờ đây em cảm thấy rất cô đơn, rất tủi thân phải không em? Chị mong em khóc cho vơi nỗi lòng, nhưng sáng mai thức dậy chị mong em mạnh mẽ hơn em nhé.

Chị nghe em tâm sự, chị thấy thương em thương gia đình, thương mẹ của em nhiều lắm, chị không biết làm gì giúp được cho em, chị lắng nghe, cho em lời khuyên, động viên và chị cầu nguyện cho em nhiều. Chị hiểu tâm trạng của em lắm, vì chị cũng đã từng trải qua những đêm không ngủ như thế, chị cũng từng trãi qua những giằn co như em hôm nay.

Em biết không, mình đi tu mình thương gia đình nhiều lắm, vì mình chỉ có gia đình để nghĩ về, còn người lập gia đình họ còn có gia đình nhỏ của họ, có con cái để lo lắng, còn mình thì không. Do vậy khi gia đình có chuyện không vui thì mình cũng không vui, cũng lo lắng cho họ nhiều lắm. Là con người mà, mình không tránh khỏi những lo lắng ưu phiền như thế. Đó là kiếp nhân sinh, là con người bình thường đó em.

Nhưng em à, lo lắng suy nghĩ nhưng đừng để nó làm ảnh hưởng đến sức khỏe của mình nhé, mình lo quá mình cũng không làm cho mẹ khỏi bệnh, mà mình lại bệnh thêm thì mẹ càng buồn hơn. Nhìn lên mình không bằng ai, nhưng nhìn xuống mình còn mai mắn hơn biết bao nhiêu người khác đó em. Em hãy bình tĩnh và mạnh mẽ lên em nhé. Đón nhận gia đình mình như vậy, em dâng cho Chúa xin Ngài lo tiếp em. Còn em thì cố gắng lên, lạc quan lên để nâng đỡ tin thần của mẹ, của gia đình em nhé. Mỗi ngày em hãy gọi cho mẹ, nói chuyện với mẹ, khuyên mẹ ăn uống, nghỉ ngơi cho khỏe, đừng lo buồn gì. Em phải vui thì mẹ em mới có thể vui được em nhé. Mẹ thấy con gái mẹ vui tươi, lạc quan thì mẹ sẽ vui và bệnh sẽ có cơ hội lành đó em.

Em giằn co về ơn gọi của mình, chị rất hiểu tâm tư của em. Làm con mà thấy mẹ vậy mình không chăm lo được thấy xót xa lắm. Nhưng em à, liệu em về mẹ em có hết bệnh không? Hay mẹ càng buồn hơn? Em về có giúp gia đình tốt hơn không? Hay khó khăn hơn?....Em đừng quyết định gì trong lúc này cả em nhé, hãy kiên nhẫn, cầu nguyện, phó thác và can đảm lên. Những gì mình làm được, hy sinh được trong lúc khó khăn thì nó mới có giá trị đó em. Con điều gì mình làm được trong lúc thuận tiện, cơ hội đầy đủ thì không có giá trị bằng.

Chị nhớ đến em và gia đình em rất nhiều trong lời cầu nguyện của chị chiều hôm nay, và mỗi ngày trong giờ kinh nguyện của chị. Chị chia sẻ với em bằng tấm lòng, chị mong em từ nay sẽ sống lạc quan hơn, mạnh mẽ hơn và can đảm dấn bước tới em nhé. Em và chị chúng ta cùng cầu nguyện cho mẹ của em nhé. Xin Chúa hãy làm điều gì tốt nhất theo ý Ngài cho mẹ của em và gia đình em nhé. Mình phó thác và tin tưởng nghe em. Cam đảm lên, chị cùng đi với em trên con đường này, chúng ta tin tưởng 1 ngày mai tươi sáng.

Cầu chúc em có những giấc ngủ yên bình, cầu mong cho mẹ của em mau khỏe và gia đình em yên bình nhé. Xin Chúa thương xót.

Mây Trắng – TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)