“Tình yêu Chúa ấp ủ đời tôi, Tình yêu Chúa thắp sáng hồn tôi” 

Chính tình yêu đã đưa tôi đến với Hội Dòng Chúa Quan Phòng, là nơi đã và đang truyền cho tôi ngọn lửa tình yêu Chúa và tình yêu tha nhân. Tình yêu đã tạo nên sức mạnh cho tôi giúp tôi trải nghiệm qua những vui – buồn của cuộc sống. Và hơn bao giờ hết, trong giây phút này nhờ ơn Chúa Thánh Thần, tôi muốn nhìn lại và chia sẻ tình yêu mà tôi cảm nghiệm và được thôi thúc trong đời tập sinh của mình. 

Nhìn lại chặng hành trình Tập viện của mình, đã cho tôi cảm nghiệm được rằng “Chúa yêu tôi vô cùng”, Chúa đã cho tôi có nhiều trải nghiệm, nhiều cảm xúc và nhiều thay đổi cả về tâm linh và tâm cảm. Và một điều thật may mắn thay trong chuyến đi trở về nguồn, tôi đã được ghé thăm các ngoại và có một câu nói của ngoại Elise Thúy Phượng đã thôi thúc lòng tôi: “Ngoại rất mừng vì thấy các con vui tươi, đừng bỏ Chúa và theo Chúa đến cùng con nhé”. Câu nói ấy đã bất chợt vang lên trong lòng tôi, làm tôi giật mình và tự hỏi “sự vui tươi ấy của tôi đến từ đâu? nhờ đâu mà tôi được như thế?”. Trong sự thinh lặng nội tâm và ngồi trước Thánh Thể Chúa, tôi ngẫm nghĩ về thời gian đã qua. Tôi tạ ơn Chúa vì chính khoảng thời gian này Ngài đã cho tôi có được những trải nghiệm cuộc đời trong tình yêu của Ngài, tình yêu đã cho tôi có được sự vui tươi của Thầy Giêsu, vui tươi của sự bình an và hạnh phúc đích thật. 

Trong cuộc sống của mỗi người, ai ai cũng mong muốn cho mình có được một cuộc sống hạnh phúc, ấm êm và thành công trong mọi việc. Với bản thân tôi cũng thế, khi đi theo Chúa trên con đường ơn gọi, tôi cũng luôn ao ước cho mình được hạnh phúc thực sự, đi đúng con đường mà Chúa mời gọi tôi. Tạ ơn Chúa với hai năm Nhà Tập vừa qua, Chúa cho tôi được sống, cảm nghiệm và khám phá ra giá trị của đời tu, nhất là qua môn học “Tiếng Chúa trong lòng ta” giúp tôi càng xác tín hơn về nguyên lý và nền tảng ơn gọi của mình là chính Chúa, là quy hướng mọi sự về Ngài và chỉ nơi Ngài mới mang lại cho tôi hạnh phúc đích thực. 

Hai năm Tập Viện là khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời ơn gọi của tôi, đúng như người ta vẫn thường nói: “Năm Tập chính là mùa xuân của đời dâng hiến”, là năm để tôi xây dựng cho bản thân một nền móng vững chắc cho cuộc đời ơn gọi. Chính nơi đây, giúp tôi được học tập và cảm nghiệm rõ nét hơn về sự hiện diện của Chúa trong từng khoảnh khắc của đời sống, nhất là qua đời sống cầu nguyện, nơi Bí Tích Thánh Thể giúp tôi được gắn kết mật thiết hơn với Chúa trong từng giây phút của ngày sống. Qua Lời Chúa tác động hằng ngày trong giờ nguyện gẫm, phút hồi tâm cũng giúp tôi có thêm nguồn động lực và sức mạnh để vượt qua những khó khăn và thử thách trong cuộc sống, vì tôi cảm nghiệm được tình thương Quan Phòng của Chúa trên cuộc đời mình. Quả thật, “trong tình Chúa Quan Phòng không có gì vô nghĩa, chẳng có gì là hư vô” (Trong Tình Chúa Quan Phòng – Phanxico), mỗi một biến cố xảy đến là một bài học Chúa cho tôi trải nghiệm, từ đó tôi được lớn lên hơn mỗi ngày và tôi ao ước cho mình luôn khám phá ra được ý Chúa trong từng biến cố xảy đến để tôi dễ dàng đón nhận và vượt qua. 

Em,

Em sinh ra và lớn lên lần thứ hai trong một Hội Dòng rộng lớn với bề dày lịch sử và thăng trầm. Em là một tập sinh của Chúa, em là đứa con thiêng liêng của Hội Dòng Chúa Quan Phòng. 

Niềm hạnh phúc ấy đã vỡ òa và xen lẫn sự tự hào trong em vì em đã được thay đổi và lớn lên từ môi trường huấn luyện thinh lặng của Tập viện. Hai năm qua, em vẫn luôn lặng lẽ quỳ bên nhà tạm trong nhà nguyện như một ngọn đèn chầu của Chúa mà em hằng ao ước từ khi em còn ở lớp Tiền tập. Hôm nay, nhìn lại em của hai năm tập sinh đang trôi qua, tôi không khỏi ngỡ ngàng khi thấy em như một chú chim nhỏ bập bẹ hót và tập bay. Một chú chim nhỏ thường sẽ được mẹ chim ấp ủ, tìm mồi về cho chú ăn và dần đưa chú ra ngoài để tập bay và tìm thức ăn. Em cũng thế phải không? Em là chú chim nhỏ, là mầm non của Hội Dòng. Nơi đây, em được huấn luyện và tự huấn luyện mình để thuộc về Chúa, để chuẩn bị cho sứ mạng tông đồ tương lai qua khung trời tri thức: Thánh Kinh, Lịch sử và tinh thần dòng, Đời sống cộng đoàn, … và để đào sâu căn tính của mình là tập sinh, là nữ tu Chúa Quan Phòng. Em ý thức đi tu là đi tìm Chúa, gặp Chúa, ở lại với Chúa và đem Chúa đến cho mọi người.

 “Biết lấy chi đền đáp Chúa bây giờ

Vì mọi ơn lành Ngài đã ban cho” (Tv 116,12) 

Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày mà chị em tôi được gia nhập Tập Viện, thế mà bây giờ bây giờ thời gian đã gần hai năm rồi. Giờ đây, khi nhìn lại hành trình “Mùa xuân” ấy cảm xúc trong tôi đó là lòng biết ơn và cảm tạ. 

Tôi tạ ơn Chúa đã thương chọn gọi tôi đến với Hội Dòng Chúa Quan Phòng, dành cho tôi khoảng thời gian đặc biệt này để được đến và ở lại trong Chúa. Một năm Tập nhặt, tôi đã được đào tạo và huấn luyện để trở nên một nữ tu tông đồ kết hợp với Chúa trong chiêm niệm và hoạt động. Thời gian nhà Tập có được rất nhiều thời gian ở bên Chúa, được cảm nếm tình yêu ngọt ngào Chúa dành cho tôi trong mỗi giây phút cuộc đời. Tôi đặc biệt yêu thích bầu khí thinh lặng bề ngoài và thinh lặng trong tâm hồn. Khi đó tôi được ở trong Chúa một cách trọn vẹn nhất và Chúa cũng ở trong tôi cách tròn đầy. Tôi được trải qua mọi cảm xúc sốt sắng, khô khan, nguội lạnh, chia trí. Chúa đã huấn luyện tôi qua những điều đó để tôi không kiêu căng cũng không chán nản trong cầu nguyện, mà luôn giữ một thái độ quân bình và nhất là mở lòng ra để chính Chúa hướng dẫn tôi. Nhờ có những kinh nghiệm đó, tôi thêm vững mạnh hơn và trưởng thành hơn khi ra đời sống cộng đoàn. 

Trở về nơi xứ sở miền Tây sông nước, tôi có dịp ghé thăm tu viện Chúa Quan Phòng Cù Lao Giêng và Cần Thơ, là nơi khai sinh và là khởi đầu công cuộc truyền giáo của các nữ tu Chúa Quan Phòng tại Việt Nam. Trong chuyến du hành về nguồn tôi có nhiều trải nghiệm đầy lý thú, ý nghĩa và mới mẻ. Tôi lắng nghe những âm thanh êm đềm của tu viện, tiếng gió khẽ đưa từng chiếc lá, tiếng máy cắt cỏ của cô nhân viên làm vườn và cả tiếng người chào hỏi nhau. Hòa quyện trong muôn vàn âm thanh nhẹ nhàng ấy, tôi chợt dừng chân bên tiếng chuông của tu viện Cần Thơ. Tiếng chuông như gợi nhắc cho tôi về một đời dấn thân phục vụ của các nữ tu đi trước, gợi nhắc về những bàn tay đã bao lần rạm nắng, vất vả hy sinh để xây nên Hội Dòng. Tiếng chuông còn là lời nhắc nhở cho tôi về ý thức và trách nhiệm tiếp nối sứ mạng ấy. 

Cũng như những chị em khác khi đặt chân tới miền đất được gọi là chiếc nôi của Hội Dòng, nhiều cung bậc cảm xúc đang chiếm lĩnh hồn tôi. Tôi không khỏi xúc động khi đứng trước công trình bao la, đồ sộ và kiên cố như thế. Công trình do bàn tay kỳ diệu của Chúa Quan Phòng thực hiện qua những gian nan vất vả của các nữ tu đầu tiên. Những gì tôi được học hỏi nơi sách vở dường như đang hiện hữu trước mắt tôi. Cùng với sự tiếp đón nồng hậu của quý Souers trong Hội Dòng đã làm cho chị em chúng tôi vơi đi phần nào mệt mỏi sau một chuyến xe dài.