Trong bầu khí mọi tín hữu Công Giáo đang được mời gọi: hiệp thông, tham gia và thi hành sứ vụ. Hiệp Hành không là con đường riêng của một người, một nhóm người, nhưng là con đường chung, con đường Đức Giêsu mời gọi tất cả đi với Ngài. Chính vì muốn mọi người, không trừ ai cùng đi với Ngài, mà “Ngôi Lời đã làm người, ở giữa chúng ta” và đồng hành, hiệp hành với chúng ta trên hành trình làm người, làm con Thiên Chúa.

Trong một thế giới đầy biến động, con người lao đầu vào công việc, điều đó đã làm cho con người trở nên vô cảm với nhau và sự hiệp thông giữa người với người ngày càng mất dần. Do đó sự hiệp thông là đề tài mà Giáo hội đang đề cập tớitrong những năm gần đây và cũng là cho những năm sắp tới, nó đòi hỏi người tín hữu phải chung tay xây dựng sự hiệp thông với nhau nhất là trong những công việc Bác ái, giúp đỡ mọi người.

Thế giới hôm nay đã trở nên một thế giới tràn đầy tiếng ồn ào, hầu như không còn sự hiệp nhất. Con người ngày nay không còn dùng tình thương, bác ái để đối nhân xử thế với nhau mà là bằng những lời nói cay độc, bằng những hành vi bạo lực, chém giết nhau vì tiền tài hay chỉ vì một phút nóng giận và luôn có thái độ nghi ngờ lẫn nhau. Bên cạnh tình trạng xã hội như vậy thì tôn giáo cũng đứng trước tình trạng chia rẽ ngầm, và Hội thánh chúng ta cũng không thoát khỏi tình trạng này. Một số đông đảo là người Công giáo đòi Giáo hội chấp nhận việc hôn nhân đồng tính hay cho phép phụ nữ làm linh mục. Bên cạnh đó, nhiều người tham dự các nghi thức phụng vụ thiếu sốt sắng, đặc biệt là Thánh lễ,…cũng làm cho sự hiệp nhất của Giáo hội bị giảm sút.

Chúa ơi, đêm nay trời trở gió,

con trở về giường sau một ngày dài…và con không thể nào ngủ được.

Còn Chúa, Chúa đã ngủ chưa? Nếu chưa thì hãy nghe con tâm sự nhé!

Chúa có bất ngờ khi nhận được lá thư này của con không? Còn con, con muốn mình như là làn gió bay vào không trung thì thầm vào tai Chúa từng lời…

Chúa biết không, con đã là đệ tử của Hội Dòng được một tháng rồi đấy. Mọi điều vẫn còn rất mới và bỡ ngỡ đối với con, tất cả mọi thứ từ chị em đến công việc và trong cuộc sống hằng ngày. Trước khi các chị về nhà nghỉ hè, Tỉnh Dòng đã tạo điều kiện cho chúng con được đến La Sơn tĩnh tâm ba ngày. Chúa có muốn biết trong ba ngày tĩnh tâm vừa qua, con đã như thế nào không? Đừng nôn nóng vì con sẽ kể cho Chúa nghe liền đây thôi.

Con đã về Sài Gòn dự lễ tốt nghiệp của mình nên khi về La Sơn con bị mất bài cầu nguyện mở đầu so với mọi người. Buổi sáng ngày thứ nhất, con ngồi với Chúa nơi nhà nguyện nhưng sao con thấy Chúa xa vời quá. Con cứ ngồi như vậy thôi mà chẳng thể tập trung nói chuyện được với Chúa. Chúa ơi, Ngài ở đâu trong những tiếng ồn ào nói chuyện ngoài kia, trong những bước chân nơi nhà nguyện gỗ này, trong tiếng gió lao xao và tiếng cãi nhau của những tán cây trong vườn. Tâm trí con không thể thinh lặng được, con khó chịu vì những tiếng xì xào ngoài kia. Con ngồi đây – nơi nhà nguyện gỗ này, con tìm gặp Chúa nhưng khi con càng muốn đến gần thì lại có những rào cản ngăn cách con với Chúa. Dù là những điều nhỏ bé thôi nhưng lại khiến bước chân con nặng nề, con không tìm thấy Chúa. Sau giấc ngủ trưa, con đến với Chúa nơi góc vườn thanh vắng, con nài xin ơn Chúa xuống với con và thân thưa với Người: “Chúa ơi, con muốn gặp Chúa biết bao!” Chúa đang ở đâu nơi không gian rộng lớn này, sao con đi tìm Chúa mãi mà chẳng thấy, một mình con như cánh chim bơ vơ giữa trời đất không biết bay đi đâu, về đâu. Và cứ thế, con đi theo dòng suy nghĩ của riêng mình, bị cuốn vào dư âm của ngày lễ tốt nghiệp, những chuyện vốn đã qua từ rất lâu nay lại trở về như một thước phim quay chậm trong tâm trí con. Và con quên lãng việc tìm gặp Chúa….

Ba ngày tĩnh tâm trôi qua, chỉ có một giờ duy nhất con thực sự được chìm đắm vào trong bầu khí thánh thiêng này. Con Tạ ơn Chúa vì có bàn tay Chúa đặt trên cuộc đời con, trong lịch sử ơn gọi của con. Phân định ơn gọi là điều cần thiết, trong giờ cầu nguyện này con nhìn lại bản thân mình: “Con đi tu vì điều gì? Vì Chúa hay vì người nào khác? Liệu con có chịu được những khó khăn gặp phải? Những đau đớn khi để Chúa cắt tỉa bản thân mình….” Con ngồi đó với Chúa, rất lâu, rất lâu không muốn rời đi. Con người yếu đuối biết bao, vì thế nên phải cậy dựa vào ơn Chúa thật nhiều. Con nhìn nhận lại ơn gọi của mình, cũng là để xác tín hơn với Chúa một điều:

“Ta đã gọi con bằng chính tên con,

con là của riêng Ta.”

Lạy Chúa, con muốn bước đi theo Chúa, từng bước, từng bước một thôi.

Xin Chúa hãy bước đi song song với con, vì nếu đi trước Chúa con sợ mình sẽ không biết đường và nếu đi sau Chúa con sợ mình sẽ lo lắng mà bỏ chạy. Xin Chúa cùng đi bên cạnh con để dù có thế nào thì chính Chúa sẽ nắm tay mà dắt con đi.

Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa biết bao. Đêm nay con không ngủ được và con muốn trò chuyện cùng Chúa. Câu chuyện về tình yêu, những tình yêu diệu kỳ. Trái tim Chúa đặt vào lồng ngực con đây, trái tim bằng thịt chứ có phải sắt đá đâu để con cảm nghiệm rõ hơn tình yêu Chúa dành cho con.

 Trời đã khuya, thư cũng đã dài lắm rồi, con phải dừng bút thôi.

Chào Chúa nhé!

        Con

Hạt Bụi (BTGS)

Đệ tử Sinh viên-TD Tậy Nguyên

Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc chúng ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm lại, lắng đọng tâm hồn mình lại, để nhìn lại những gì đã qua. Những khoảng lặng và lắng giúp ta nhận ra rất nhiều điều mà bình thường chúng ta không thể nào nhận ra được. Thật may mắn thay, tôi cũng được nhà Dòng tạo điều kiện cho tôi có những ngày linh thao, nhờ đó mà tôi có được những khoảng thời gian lặng và lắng  bên Giê-su hơn.

Với sự ưu ái của nhà Dòng, khóa linh thao năm nay được tổ chức bắt đầu từ ngày 10/7 đến ngày 14/7, tại cộng đoàn  Dòng Chúa Quan Phòng ở La Sơn thuộc tỉnh Gia Lai. Một nơi có lẽ rất phù hợp cho những ngày tĩnh tâm, với không gian rộng rãi, thoáng mát của tiết trời Gia Lai, vườn tược, cây cối, hoa lá đầy thơ mộng, và đặc biệt hơn là không gian rất yên tĩnh để gặp gỡ Chúa. Ngày đầu bước vào khóa, dường như không còn lạ lẫm gì với tôi bởi vì đây là lần thứ hai tôi được tham gia nên cũng dần quen thuộc. Tôi tự nhắn nhủ với lòng mình rằng: “Những ngày này rất trân quý nếu mình không thực hiện một cách nghiêm túc và hết mình thì bản thân mình sẽ rất tiếc nuối.” Nhờ đó mà tôi ý thức hơn trong những ngày linh thao ấy. Qua những ngày linh thao ấy tôi cảm thấy có điều gì đó luôn thôi thúc tôi và tôi cảm nhận trong mình như ngập tràn niềm vui khi được ở bên Chúa. Bởi đó mà tôi muốn lan tỏa niềm vui ấy đến cho mọi người.

“Đến mà xem” một câu nói được trích trong đoạn tin mừng Ga 1, 39. Đây là câu trả lời của Chúa Giê-su nói với hai môn đệ của ông Gioan là An-rê và Phê-rô. Khi hai môn đệ hỏi Chúa: “ Thầy ở đâu?” Chúa không trả lời rõ ràng cho họ địa chỉ nơi Người ở, nhưng Người bảo họ: “Đến mà xem”. Đó là một trong những câu nói đánh động lòng tôi nhất qua những ngày linh thao vừa qua. Tôi nghiệm thấy rằng Chúa luôn tôn trọng quyền tự do của tất cả chúng ta. Ngài không muốn ép buộc hay lôi kéo ai, Ngài cũng chẳng muốn phô trương hay báo trước nơi ở của Ngài. Nhưng Ngài muốn tự chúng ta khám phá ra dấu ấn của Ngài, muốn ta tự chứng kiến nơi ở của Ngài. “Đến mà xem” bắt buộc chúng ta phải chấp nhận từ bỏ nơi đang đứng, nơi đang ở mà đến nơi khác và đó chính là nơi của Chúa. Chấp nhận thay đổi, sẵn sàng từ bỏ để đón nhận cái mới. Đến đây tôi nhận ra rằng, để từ bỏ chỗ mình đang đứng mà đến một nơi khác chẳng hề dễ dàng gì cả. Bao nhiêu ưu tư, những điều quen thuộc khiến ta rất khó để từ bỏ, chắc hẳn rằng phải rất quảng đại và can đảm mới có thể từ bỏ được. Những lúc bản thân có chút xao lòng tôi lại nhớ đến câu nói: “Khi bạn buông bỏ một thứ gì đó, chắc hẳn sẽ có thứ khác bù vào. Vì thứ bỏ đi đã nhường lại khoảng trống cho những thứ mới và những điều tốt đẹp hơn” hay  “Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra”. Như vậy tôi dần được can đảm hơn và tập cho mình có cái nhìn tích cực hơn trong cuộc sống.

Trong những ngày linh thao này cũng là một cơ hội cho tôi  “Đến xem” nơi Chúa, đến để gặp gỡ Ngài, đến để lắng nghe Ngài và để chia sẻ với Ngài. Không ai có thể chỉ cho tôi nơi Chúa, dù họ có chỉ đi nữa thì cũng chẳng hạnh phúc bằng chính bản thân mình tự khám phá ra ở nơi Chúa. Tự bản thân mình đến xem, tự bản thân mình nhận ra niềm hạnh phúc và bình an ở nơi Người và ở lại với Người trong niềm say mê. Những ngày linh thao này, tôi như bị cảm nắng Ngài, khao khát và say mê Ngài. Tôi cảm nghiệm Ngài rất thương tôi, Ngài biết tôi đang cần gì? Bởi vì trước những ngày linh thao tôi thường lo lắng mình sẽ lo ra, chia trí và để giờ cầu nguyện trôi qua vô nghĩa nên tôi luôn thầm thĩ với Ngài: “Lạy Chúa, xin cho con biết khao khát và say mê Ngài”. Cảm nhận được những ơn ấy, tôi cảm thấy rất vui, hạnh phúc trong những ngày được ở lại với Chúa. Thật lạ thay, tôi thấy mình có thể ngồi cầu nguyện nhiều giờ mà không chán nản và buồn ngủ. Tự nhiên có điều gì đó đánh động tôi khiến tôi phải dành hết thời gian bên Chúa, trong những lúc làm vệ sinh trong tôi cứ thôi thúc mình phải thật nhanh để có nhiều  thời gian bên Chúa.

Tôi như say mê tình Ngài và muốn ở lại với Ngài, được ở lại trong Ngài tôi cảm thấy bình an trong tâm hồn, được nhìn lại bản thân mình và cảm nhận cuộc đời mình luôn được Ngài dẫn dắt và che chở. Cho dù là những biến cố đau buồn hay thất vọng nhưng tôi vẫn cảm thấy biết ơn về Ngài, qua những biến cố ấy để Ngài gìn giữ tôi và dạy tôi lớn lên hơn. Qua đó, tôi hy vọng rằng mình vẫn luôn giữ được ngọn lửa yêu mến ấy trong lòng và có thể lan tỏa đến tất cả mọi người niềm yêu mến ấy. Mong rằng tất cả những ai còn chần chừ, e ngại hi vọng mọi người đều can đảm để “ Đến mà xem”.

Tạ ơn Chúa đã ban cho con cảm nghiệm Ngài đã yêu con và con được “Đến mà xem”. Xin Chúa cho nhiều bạn trẻ có cơ hội được đến xem và ở lại bên Chúa. Con cám ơn Chúa đã dành cho con khoảng thời gian tuyệt vời này.

La Sơn, ngày 14 tháng 07 năm 2023

Maria Y Hằng – Đệ tử Sinh viên-TD Tây Nguyên