Bạn thân mến,

Khi nghe nói đến từ “nặc danh”, có thể lắm bạn sẽ liên tưởng đến những lá thư nặc danh có ý tố cáo hay đe dọa, những cuộc điện thoại tống tiền hay những hành vi khủng bố trong đêm tối của những nhóm đòi nợ thuê như tạt sơn, đổ máu thú vật hay rác rưởi hôi thối vào nhà nạn nhân. Lẽ thường, những hành vi đó được thực hiện nặc danh – người thực hiện luôn muốn giấu mặt. Những hành động như vậy ít nhiều bị coi là có tính tội phạm.

“Điều đẹp ý Ngài xin dạy con thực hiện”

                                                                                                (Tv 142,10)

Màn đêm tĩnh lặng…con quỳ chầu trước Nhan Thánh Ngài, và chỉ biết nhìn ngắm Ngài cho thật lâu mà thôi. Con với Chúa trò chuyện với nhau bằng ánh mắt và con tim. Ngài thấu hiểu lòng con, Ngài thấy rõ những yếu đuối nơi chính mình con. Con luôn hỏi bản thân rằng, con đã thật sự yêu Chúa hay chưa? Chúa ơi, con biết con yêu mến Ngài, nhưng thật lòng mà nói thì con yêu chưa trọn vẹn chữ yêu. Đôi lúc con đã rất ích kỷ chỉ nghĩ đến ý riêng của mình, chỉ thích những gì làm vừa lòng con thôi, mà dường như con quên mất đi những gì Ngài muốn con phải làm. Con mù mờ trong những vòng xoáy ích kỷ của mình, con không nhận ra được lời của Ngài đang mời gọi con. Con thật sự yếu đuối và bất toàn trong mọi sự, con khù khờ trong những yếu đuối của bản thân thế đấy Chúa ạ.

Sáng mùa hạ mát dịu, sương phủ khắp cả khu vườn tựa mùa xuân. Trời vẫn chưa sáng hẳn, khu vườn còn mê đắm trong yên lặng. Ấy thế mà, mấy chị ruồi xanh đã vần vũ bay trên không, chẳng biết có phải để hút sương hay để tập thể thao sau một đêm dài ngủ mệt.

Hoa hồng khoan khoái mở hé đôi mắt. Đây là lần đầu tiên cô được trông thấy khung cảnh yêu dấu mà suốt thời gian khép mình trong đài hoa, cô hằng ao ước dự phần vào. Chao ôi, buổi sáng đáng yêu quá chừng. Sao không khí lại dễ chịu đến thế. Cô hít vào một hơi thở dài, vươn mình cho tự lớn thêm chút nữa. Cô tung hương ra chung quanh mình và sung sướng khi cảm thấy mù hương dịu nhẹ tỏa trong không.

Nhớ ngày nhập Dòng năm ấy, khi bước chân vào mái nhà Đệ Tử Viện, tôi được một chị vào trước tôi một năm hướng dẫn chỗ ăn, ngủ, thời giờ biểu,…chị ấy người nhỏ xíu nhưng rất nhanh nhẹn, hoạt bát, vui vẻ hướng dẫn các em. Sau đó vài hôm khi nói chuyện thì mời biết chị ấy bằng tuổi tôi mà thôi, rồi từ đó không gọi chị nữa mà chuyển sang gọi tên, chị ấy chính là Nhỏ. Rồi đến năm các chị lên lớp, thì có một số ở lại nhập vào lớp tôi do chưa đến tuổi để vào Tiền Tập, thế là từ đó chúng tôi thành một lớp với nhau.

Nhỏ là một cô gái Miền Tây chất phác, vui vẻ, hòa đồng, tuy vẻ ngoài nhỏ nhắn nhưng học rất giỏi, lại nhanh nhẹn, tháo vát. Nhỏ là chị hai trong gia đình chỉ có hai chị em gái vậy mà Nhỏ lại can đảm từ bỏ mọi sự theo Chúa, trong khi tương lai đang mở ra với rất nhiều hy vọng. Nhỏ bỏ lại cha mẹ và cô em gái nhỏ ở nhà, tuy lòng cũng đầy ưu tư, lo lắng khi trái gió, trở trời cha mẹ ốm đau, nhưng sự kiên quyết theo Chúa trong Nhỏ thật mãnh liệt, giúp Nhỏ vượt qua tất cả.

 

 

Một buổi sáng nọ, khi vừa vào nhận ca trực, bác sĩ gọi tôi với giọng hối hả: “Sơ ơi, chuẩn bị máy thở nhanh lên, có một ca bị suy hô hấp nặng”. Chuẩn bị máy thở vừa xong, tôi thấy bác sĩ điều dưỡng Khoa Sản đẩy lên một bệnh nhân nữ trong tình trạng lơ mơ, khó thở, tay chân lạnh, vã mồ hôi, mạch nhanh, huyết áp tuột... Tôi cùng đồng nghiệp lao vào cấp cứu.

Một lát sau, một đồng nghiệp khác lại gọi tôi: “Sơ ơi, Sơ ra bên ngoài nhìn kìa, nhìn đau lòng chịu không nổi luôn Sơ ơi!...” Tôi mở cửa ra thấy trước mắt là chồng của bệnh nhân trên lưng cõng một bé gái khoảng 2 tuổi, trên tay lại bế em bé đỏ hỏn chỉ mới vài ngày tuổi, hỏi ra mới biết: gia đình vợ chồng này “ba không”: không nhà, không tiền và không bảo hiểm y tế. Tức tốc, cả khoa chúng tôi cùng tìm cách giúp đỡ bệnh nhân: bảo hiểm y tế, thuốc men, dinh dưỡng… Thật may mắn bệnh nhân ấy được cứu chữa kịp thời, sau 1 tuần đã được xuất viện.