Tại Montmartre, thuộc Paris thủ đô nước Pháp, có một bức tường nổi tiếng, đó là bức tường “I Love you”.

Hòa mình vào dòng người tấp nập ở Montmartre, chúng tôi tiến lại gần bức tường để nhìn rõ hơn. Ô kìa, hàng chữ đầu tiên bằng tiếng Việt Nam: “Anh yêu em” và còn rất nhiều chữ với nhiều ngôn ngữ khác… Bức tường "I love you" được đặt ở trung tâm khu vườn Abbesses ở Montmartre, thủ đô Paris (Pháp). Bức tường có diện tích khoảng 40m2 và được tạo nên bởi tổng cộng 612 viên gạch men. Bức tường này được tạo nên từ ý tưởng của ông Frederic Baron, bắt đầu vào năm 1992 khi ông quyết định thu thập cụm từ “Anh yêu em” từ những người khách nước ngoài xa lạ mà ông gặp trên đường phố Paris. Ông cũng tìm đến các đại sự quán để hỏi…  Sau đó, Frederic Baron đã đề nghị Claire Kitô, một nghệ sĩ chuyên về thư pháp phương Đông, viết cụm từ "I love you" hơn 1.000 lần với hơn 300 ngôn ngữ khác nhau, phủ kín toàn bộ bề mặt bức tường.

Hôm nay toàn thể Hội dòng
Tạ ơn ngày lễ thụ phong cha hiền
Đoàn con nhận lãnh ơn thiêng
Hiệp thông tình mến nỗi niềm dâng cao.
 
Cha Moyë lý tưởng lớn lao
Vì người nghèo khổ dâng trao đời mình
Làng quê bé nhỏ điêu linh
Thương con trẻ dại khai sinh Hội dòng.
 
Với niềm tín thác cậy trông
Gửi người thiếu nữ chẳng màng lợi danh
Hành trang là Chúa nhân lành
Quan Phòng dìu dắt đồng hành thương ban.
 
Ơn Trên tuôn đổ dư tràn
Lòng thương mến trẻ nồng nàn trên cha
Lập Hội Trinh Nữ Trung Hoa
Dạy con chữ nghĩa xóa tan khổ đời.
 
Đến nơi xa xứ đất người
Mang nguồn hy vọng rạng ngời tương lai
Trải bao năm tháng miệt mài
Trung Hoa đất khách chông gai dường nào.
 
Vun trồng hạt giống gửi trao
Trổ sinh hoa trái dạt dào yêu thương.
Theo chân cha tới muôn phương
Nối dài sứ mạng tỏa hương cho đời.
 
Khắc ghi đức hạnh sáng ngời
Đoàn con nhớ mãi ngàn đời ơn cha.
​Nguyện sẽ đi khắp gần xa
Đem Tin Mừng Chúa nở hoa cho đời.
 
kỶ Niệm Ngày Thụ Phong Linh Mục Cha Moye 9.3
Cà phê muối 
CLG

        Kỷ niệm 150 năm Hội Dòng Chúa Quan Phòng hiện diện tại Việt Nam là một dấu mốc ân sủng, mời gọi mỗi nữ tu dừng lại để chiêm ngắm hành trình yêu thương mà Thiên Chúa đã thực hiện qua biết bao thế hệ chị em. Một trăm năm mươi năm, không chỉ là con số của thời gian, nhưng còn là câu chuyện của niềm tin, của những bước chân âm thầm nhưng bền bỉ, của biết bao hy sinh được dâng hiến vì Tin Mừng và vì con người.

          Hành trình ấy bắt nguồn từ linh đạo và trái tim tông đồ của Á Thánh Gioan Martinô Moye, vị sáng lập đã hoàn toàn tín thác vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa. Với một niềm tin mạnh mẽ, ngài đã quy tụ những người nữ đơn sơ nhưng đầy lòng quảng đại để lên đường phục vụ những người nghèo, đặc biệt là các trẻ em ở những vùng xa xôi. Ngài từng khích lệ các chị em rằng: “Hãy để Thiên Chúa Quan Phòng hướng dẫn mọi sự, khi chúng ta làm việc vì Người, Người sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng ta”. Lời nhắn nhủ ấy không chỉ là một lời khuyên, nhưng đã trở thành linh hồn của Hội Dòng qua dòng chảy lịch sử.

          Những bước chân đầu tiên của các nữ tu Chúa Quan Phòng trên mảnh đất Việt Nam hẳn đã mang theo nhiều thao thức và hy vọng. Các chị em đã đến với một tinh thần đơn sơ và lòng phó thác, sẵn sàng dấn thân giữa những hoàn cảnh còn nhiều khó khăn. Từ những lớp học nhỏ nơi làng quê nghèo, những mái ấm dành cho trẻ em, đến những công việc phục vụ người bệnh tật và những mảnh đời bị lãng quên, ở đâu cũng có thể bắt gặp dấu chân âm thầm của người nữ tu Chúa Quan Phòng.

          Dấu chân ấy không ồn ào, không tìm kiếm sự nổi bật, nhưng lặng lẽ gieo vào đời những hạt giống yêu thương. Đó là dấu chân của sự kiên trì nơi những công việc bé nhỏ mỗi ngày, dấu chân của lòng cảm thông trước nỗi đau của tha nhân, và trên hết là dấu chân của niềm tin vững vàng vào Thiên Chúa,  Đấng luôn quan phòng và dẫn dắt mọi sự.

          Nhìn lại chặng đường 150 năm, lòng mỗi chị em không khỏi dâng lên tâm tình tri ân sâu sắc. Tri ân Thiên Chúa đã gìn giữ và hướng dẫn Hội Dòng qua biết bao biến cố của lịch sử. Tri ân các các bậc tiền bối đã đi trước, những người đã can đảm bước đi trong đức tin, đã chấp nhận hy sinh và âm thầm phục vụ để xây dựng nền móng cho Hội Dòng hôm nay. Chính đời sống trung tín của các chị đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hiện tại và tương lai.

          Tuy nhiên, kỷ niệm 150 năm không chỉ là dịp để nhớ về quá khứ, nhưng còn là lời mời gọi hướng về tương lai với một niềm hy vọng mới. Thế giới hôm nay đang thay đổi nhanh chóng, con người đối diện với nhiều khó khăn, thử thách và họ khát khao được yêu thương, được cảm thông, được lắng nghe. Trong bối cảnh ấy, người nữ tu Chúa Quan Phòng được mời gọi tiếp tục bước đi với tinh thần của Đấng Sáng Lập: sống đơn sơ, khiêm tốn và hoàn toàn phó thác vào Thiên Chúa.

          Dẫu con đường phía trước không biết có những gì đang chờ đợi mình, nhưng nếu mỗi thành viên trong Hội Dòng luôn giữ vững niềm tin vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa, thì mỗi bước chân vẫn sẽ trở thành dấu chỉ của hy vọng. Như lời Cha Á Thánh Gioan Martinô Moye từng nhắn nhủ: “Chúng ta hãy tiến bước với lòng tin tưởng, Thiên Chúa sẽ lo liệu cho những ai phó thác nơi Người.”

          Ước mong rằng trong những năm tháng sắp tới, dấu chân người nữ tu Chúa Quan Phòng vẫn tiếp tục in dấu trên những nẻo đường phục vụ, nơi có những con người nghèo khổ, bé nhỏ và cần được nâng đỡ. Và qua từng bước chân trung thành ấy, tình yêu Quan Phòng của Thiên Chúa vẫn sẽ tiếp tục được tỏ lộ giữa lòng thế giới hôm nay.

Soeur M. Faustine Tú Trân 

TD. Cù Lao Giêng 

Kỷ niệm 150 năm hiện diện của Dòng Chúa Quan Phòng tại Việt Nam – từ cảm nghiệm ơn gọi của một nữ tu.

"Khi thấy đám đông, Đức Giêsu chạnh lòng thương…”

(Mt 9,36)

Có lẽ chẳng câu nào trong Tin Mừng lại diễn tả linh đạo của Dòng Chúa Quan Phòng Portieux cách trọn vẹn như thế. Vì chính từ ánh mắt đó – ánh mắt biết rung cảm, biết nhói đau, biết động lòng – mà bao hành động của Chúa đã khởi đầu. Và cũng chính ánh mắt ấy đã gieo vào lòng tôi một ơn gọi.

Quả thật, tôi đến với Hội Dòng CQP không phải từ một lý tưởng cao vời nhưng là một thiếu nữ nhà quê bình dị. Ngài không mời gọi tôi bằng tiếng sét, nhưng bằng những thì thầm sâu kín – qua ánh mắt một người nữ tu, qua sự đón tiếp âm thầm của một cộng đoàn, qua giờ chầu lặng lẽ nơi nhà nguyện nhỏ. Và từ đó, ơn gọi của tôi được cưu mang. Ba mươi mốt năm sống đời dâng hiến là bấy nhiêu năm tôi cảm nếm thật sâu lắng về lòng thương xót của Chúa trên hành trình ơn gọi của mình. Bỡi lẽ, khi tôi phải đối diện với những thách đố, khó khăn trong sứ vụ không ít lần muốn dừng lại. Nhưng chính trong những khoảnh khắc mong manh đó, tôi lại thấy Chúa gần gũi hơn bao giờ hết. Ngài không trách cứ, không đòi hỏi, chỉ đơn giản là ở đó, âm thầm, đỡ nâng, ôm lấy tôi bằng một tình yêu không đổi thay.

Chính Đức Thánh Cha Phanxicô đã từng viết trong Tông sắc Misericordiae Vultus rằng:“Chạnh lòng thương là một từ khoá trong Tin Mừng: đó là trái tim của Chúa… Trong mọi điều Ngài làm, trong mọi giáo huấn, trong từng cử chỉ, lòng thương xót không chỉ là một thái độ – nhưng là chính căn tính của Thiên Chúa.” (MV, số 8)

Là những nữ tu CQP, chúng ta trung thành với tinh thần của Cha Moye và kết hợp hài hòa với những chỉ dẫn của Giáo Hội địa phương, chúng ta chăm chú lắng nghe tiếng gọi của thế giới, đáp ứng nhu cầu thiết yếu của người nghèo, hoạt động giáo dục và thăng tiến con người với ưu tiên dành cho giới trẻ và trẻ em. (Ls. 1.12)

Đến lượt mình, tôi được gọi để trở nên người biết chạnh lòng thương.

Hiện nay, tôi đang đồng hành với các em khấn sinh trong Tỉnh Dòng. Tôi âm thầm dõi theo nhịp sống và sứ vụ của các em mỗi ngày – với những khát vọng, những tổn thương, những chông chênh của tuổi trẻ – tôi lại thấy hình ảnh của chính mình ngày xưa. Các em cần được hiểu, được đón nhận, được đồng hành – không phải bằng những lời dạy khô cứng, mà bằng một trái tim biết lắng nghe, biết tha thứ, biết kiên nhẫn.

Trong Năm Thánh này, tôi được mời gọi trở thành người gieo niềm hy vọng – luôn tin vào hành trình thiêng liêng còn đang dang dở nơi mỗi khấn sinh, dù rằng hành trình ấy đôi khi nhiều gập ghềnh, nhiều khúc quanh, thậm chí có những bước lùi. Thế nhưng, có lúc tôi cũng nãn lòng khi thấy một khấn sinh cứ loay hoay mãi trong cùng một vấn đề. Nhiều khi tôi tự hỏi: “Em có thật sự được gọi không? Em có đủ sức sống đời thánh hiến không?” Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến ánh mắt của Đức Giêsu khi nhìn Phêrô sau khi ông chối Thầy ba lần. Ngài không có lời trách móc mà chỉ có ánh mắt thấm đẫm lòng thương xót. Và chính ánh mắt ấy đã vực dậy một con người tưởng chừng đã thất bại hoàn toàn.

Thêm vào đó, sứ mạng hiện tại của tôi tại Lưu xá tình thương Bêthania là một hành trình rất đời thường nhưng đậm chất Tin Mừng. Năm nay, tôi đón nhận những em nữ sinh viên có hoàn cảnh gia đình rất khó khăn: có em mẹ đang chống chọi với bệnh ung thư, có em ba bị tai biến đã hơn 7 năm, có em bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ, có em sống nhờ mẹ đi ve chai mỗi ngày, có em ba mẹ làm thuê với thu nhập chưa tới 100.000 đ/1ngày.

Hầu hết, các em đến từ những vùng quê nghèo, mang theo không chỉ hành trang học tập, mà còn là những nỗi lo, mặc cảm và tổn thương. Tôi đồng hành với các em bằng sự hiện diện kiên trì và tình thương lặng thầm – qua việc tổ chức cho các em từng bữa cơm chung đủ chất, từng câu chuyện nhỏ, từng sự lắng nghe đầy tôn trọng. Tôi không cố làm gì lớn lao, nhưng cố sống thật gần gũi, chân thành.

Đặc biệt, có một vài em thuộc các tôn giáo bạn. Ban đầu các em khá dè dặt, e ngại, thậm chí có chút sợ sệt vì môi trường Công giáo vốn xa lạ. Nhưng nhờ bầu khí hài hòa, vui tươi gần gũi, ấm áp và yêu thương như gia đình, dần dần các em đã mở lòng, cảm nhận được sự chân thành từ chị em và những người xung quanh.

Tôi quý nhất là bữa ăn chung mỗi ngày, nơi các em được chia sẻ, cười nói, gắn bó như chị em một nhà – thay vì sống dửng dưng vô cảm hoặc ăn cơm một mình với chiếc điện thoại trong sự cô đơn quen thuộc. Những bữa ăn ấy không chỉ nuôi thân xác mà còn là dịp để chữa lành tâm hồn.

Mỗi tối, cả lưu xá cùng nhau đọc kinh chung với nhau, dâng lên Chúa lời tạ ơn sau một ngày sống. Những giờ kinh đơn sơ ấy là nơi nuôi dưỡng niềm tin, tình chị em và cả sự chữa lành âm thầm cho những tâm hồn giá lạnh.

Quả vậy, chính tình thân ấy, bữa ăn ấy, giờ kinh ấy – tôi tin – chính là “ánh sáng âm thầm” của Chúa: không ép buộc, không rao giảng, nhưng lôi cuốn và có sức biến đổi lòng người.

Tôi thiết nghĩ: Lòng thương xót không phải là điều gì cao siêu hay vĩ đại. Đôi khi, chỉ đơn giản là một ánh mắt không phán xét, một cử chỉ lặng thinh nhưng đầy trìu mến. Đó là khi tôi chọn kiên nhẫn thêm chút nữa với một em khấn sinh còn vụng về, chọn nghe hết một câu chuyện dài của một em sinh viên đang mất phương hướng, chọn ở lại trong giờ chầu để dâng lên Chúa những thao thức không tên. Mỗi hành động nhỏ đó – khi được làm với tình yêu – lại trở thành cách để tôi sống ơn gọi “chạnh lòng thương” giữa đời thường.

150 năm hiện diện của Dòng Chúa Quan Phòng tại Việt Nam là một hành trình dài, được dệt nên bởi biết bao trái tim âm thầm sống và trao ban tình thương. Hành trình ấy vẫn đang tiếp diễn – không ồn ào, không phô trương – nhưng đầy sức sống và hy vọng. Tôi cảm tạ Chúa vì được là một phần trong dòng chảy ấy. Và tôi nguyện sống trọn phần đời còn lại của mình như một dụng cụ nhỏ bé của lòng thương xót Chúa – để có thể chạm đến những cuộc đời cần được yêu thương, để lặng lẽ gieo vào lòng người trẻ một niềm tin rằng: "Dù thế nào, Chúa vẫn chạnh lòng thương…"

Lạy Chúa Giêsu – Đấng đã chạnh lòng thương nhân loại – con tạ ơn Chúa vì đã thương xót con, cưu mang con và gìn giữ con trong hành trình ơn gọi. Xin cho con tiếp tục là ánh mắt, là đôi tay, là trái tim của Chúa giữa thế giới hôm nay – để những người con Chúa trao phó, đặc biệt là các em khấn sinh và các bạn trẻ nữ con đang đồng hành, nhận ra nơi con một chút hơi ấm của lòng thương xót Chúa. Amen.

Sr. M. Théophile Hà Thị Tuyết Hương - TD. Cù Lao Giêng 

Mười  hai tháng một tân niên

Một tám bảy sáu nơi miền Cù lao

Sáu sơ người Pháp năm nào

Lòng đầy ơn Chúa đã vào nơi đây

Tại vùng sông nước Miền Tây

Sống cùng sống với từng ngày hiến thân

Hòa mình chăm sóc ân cần

Cô nhi dưỡng lão tận tình chăm lo

Nẻo đường gian khổ quanh co

Đặc sủng Linh đạo Chúa cho dư đầy

Mở ngay Tập viện tại đây

Thiếu nữ bản xứ cơ may bước đều

Ơn gọi cứ thế càng nhiều

Mở mang cơ sở đến nhiều vùng sâu

Dù là bất cứ nơi đâu

Đặt ngay giáo dục lên đầu ưu tiên

Chăm lo giúp đỡ trẻ em

Biết đọc biết viết để đem Chúa vào

Rạng ngời danh Chúa trên cao

Thi hành sứ mạng Chúa trao Hội Dòng

Thực hiện lòng Chúa ước mong

Trong nhiều lãnh vực Hội Dòng ưu tiên

Chăm sóc y tế đi liền

Tham gia mục vụ ưu tiên ngươì nghèo

Từ Cù Lao nhỏ tèo teo

Con thuyền bé nhỏ bơi chèo khắp nơi

An Giang, Châu Đốc gọi mời

Sóc Trăng, Sa Đéc đồng thời Bạc Liêu

Cà Mau, Phụng Hiệp chưa nhiều

Lòng đầy hăng hái dọc chiều Cần Thơ

Dừng chân thuyền ngắm bến bờ

Một chín năm chín cập bờ tại đây

Mọi người chung sức dựng xây

Hoàn thành Nhà Mẹ nơi đây tiện bề

Học hành sinh hoạt dễ ghê

Đi lui đi tới bớt bề khó khăn

Và rồi một chín sáu lăm

Bề trên Miền của Việt Nam được bầu

Sứ vụ cứ thế chạy mau

Hội Dòng phát triển theo tàu thời gian

Vượt qua những nỗi gian nan

Chúa thương đổ xuống muôn vàn hồng ân

Thế rồi một chín bảy lăm

Bề trên Giám Tỉnh Việt Nam khởi đầu

Mọi việc dù ở nơi đâu

Vẫn đang phát triển bền lâu không ngừng

Nhưng rồi thời thế bỗng dưng

Phút chốc thay đổi phải ngưng mọi bề

Từ trường lớp đến ngành nghề

Đổi thay, thay đổi chẳng hề tính toan

Biến cố  một chín bảy lăm

Mọi sự thay đổi xa tầm với tay

Cuộc sống sinh hoạt hằng ngày

Theo đường hướng mới đổi thay thật nhiều

Nhưng nhờ ơn Chúa sớm chiều

Hội Dòng vững bước vượt nhiều gian lao

Hai ngàn không bốn đón chào

Bề trên người Việt được trao Tổng Quyền

Điều này chứng tỏ căn nguyên

Việt Nam phát triển con thuyền vươn xa

Nhờ ơn Thiên Chúa bao la

Hai không mười một thành ba Tỉnh dòng

Thời đầu cũng khá long đong

Bây giờ tất cả song song chạy đều

Tạ ơn Thiên Chúa thật nhiều

Cùng nhau nhìn lại bao điều thắm tươi

Hết lòng cảm tạ ơn Người

Một trăm năm với năm mươi năm rồi

Tình thương Thiên Chúa không rời

Tạ ơn tình Chúa tình người không quên

Ngày nay thế hệ cháu em

Xin được ghi nhớ ngày đêm nguyện cầu

Các chị tiền bối đi đầu

Khổ công xây dựng ơn sâu nghĩa dày

Chúng em hợp sức chung tay

Tiếp tục gìn giữ dựng xây Hội Dòng

Để rồi khỏi phải phụ công

Các chị khó nhọc lao công một đời

Ngợi khen Danh Chúa rạng ngời

Muôn đời chúc tụng ngàn lời tri ân.

 

Nt : Marie Hyacinthe Nguyễn Thị Lưu

Sau một năm miệt mài với những ngày mục vụ tại giáo xứ, tôi trở về nhà dịp cuối năm, khi hương xuân đã thoảng trong làn gió mới. Chuyến xe chiều đưa tôi rời mái nhà thân quen của cộng đoàn, băng qua những hàng cây đang đua nhau đâm chồi. Ngồi lặng nhìn cảnh vật trôi qua khung cửa kính, tôi chợt nhận ra lòng mình cũng đang chuyển mùa. Một năm - quãng thời gian không quá dài, nhưng đủ để tôi cảm nhận sâu sắc thế nào là nhớ nhà, nhớ gia đình và càng thấm thía hơn ý nghĩa của hai chữ “hy sinh”.

Một năm nơi giáo xứ là chuỗi ngày tôi học cách yêu và cho đi nhiều hơn: thăm viếng những gia đình khó khăn, dạy từng con chữ cho các em nhỏ, cùng chị em chuẩn bị những bình hoa cho các ngày lễ trong năm, trau dồi kiến thức qua các buổi học online, chia sẻ niềm vui và cả những nỗi buồn rất bình dị… Có những tối trở về phòng, tôi thấm mệt, nhưng trong tim lại đầy ắp bình an của một nữ tu. Tôi hiểu rằng những việc phục vụ của mình, dù nhỏ bé, vẫn mang một ý nghĩa nào đó trong chương trình của Thiên Chúa; và tôi nhớ lời Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã nói rằng: “Ơn gọi của con chính là Tình Yêu.” Chính tình yêu ấy giúp tôi vượt qua nỗi nhớ nhà, những phút yếu lòng, để tiếp tục mỉm cười và trao đi, và cũng chính tình yêu ấy giúp tôi trưởng thành hơn, biết lắng nghe và kiên nhẫn hơn.

Khi bước xuống xe, nhìn con đường quen thuộc, tôi không chỉ là người con trở về sau một năm xa cách, mà còn là một nữ tu mang theo bao trải nghiệm của hành trình phục vụ. Mẹ bước ra đón tôi với nụ cười hiền hậu, ba lặng lẽ xách giúp tôi hành lý. Cái ôm của gia đình giản dị mà sâu lắng, đủ để xua tan mọi khoảng cách của thời gian. Tôi cảm nhận rõ rằng, dù đi đâu, gia đình vẫn là nơi tôi thuộc về.

Những ngày giáp Tết, tôi rất vui khi cùng với ba mẹ và anh chị chuẩn bị mọi việc đón xuân. Khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, chúng tôi chia sẻ với nhau việc làm năm vừa qua… Anh chị nói chuyện làm ăn, việc các cháu học hành. Còn tôi chia sẻ việc phục vụ tại giáo xứ như: nhịp sống của cộng đoàn tôi đang phục vụ, những người lớn tuổi neo đơn tôi từng thăm viếng, niềm vui khi thấy các em nhỏ biết đọc, biết viết… Ba mẹ lắng nghe chăm chú, ánh mắt sáng lên niềm cảm thông và tự hào thầm lặng. Còn tôi, khi trở về với khung cảnh gia đình tôi nhận ra rằng chính đây là chiếc nôi đã nuôi dưỡng ơn gọi của tôi. Ba mẹ dạy tôi cầu nguyện và cho biết cho đi nhờ gương sáng của các ngài. Tôi hiểu rằng mình đáp lại “lời vâng” bằng tất cả tình yêu; thì gia đình cũng dâng tôi cho Ngài bằng tất cả tình yêu và sự hy sinh thầm lặng.

Sau những ngày sum họp ngắn ngủi, tôi sẽ lại lên đường. Chia tay luôn có chút bịn rịn, nhưng lần này tôi lên đường với một tâm hồn bình an hơn. Vì tôi biết, ở phía sau luôn có gia đình âm thầm cầu nguyện, và ở phía trước là những con người đang được ba mẹ yêu thương.

Tết không chỉ là thời khắc của sum họp, mà còn là dịp để tôi tạ ơn - tạ ơn Chúa vì một năm hồng ân Chúa đã dành cho tôi và gia đình, tạ ơn gia đình vì sự nâng đỡ bền bỉ, và tạ ơn “hồng ân thánh hiến” đã giúp tôi tìm thấy niềm vui sâu xa trong đời Chúa đã dành cho tôi.

TD Tây Nguyên, ngày 21 tháng 02 năm 2026

Khấn sinh, Marie-Oda Ngọc Yến