"Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở“(Gr 31,3).
Mỗi năm một lần, tôi lại có dịp về Nhà Mẹ để làm mới lại đời sống dâng hiến của mình. Có lẽ, đây là lúc để tôi được nghỉ ngơi cả phần hồn và phần xác. Tôi để mình sống lại những ngày nhiệt huyết và đầy sức sống của những ngày mới khấn. Không phải đời sống sứ vụ đã khiến tôi chùn bước nhưng một phần đã làm cho đời sống thiêng liêng của tôi ngày càng héo mòn.
Những ngày tĩnh tâm được gần Chúa thêm một chút tôi lại thấy tâm hồn bình an. Không phải lúc nào cũng thật sốt sắng nhưng bản thân đủ lặng để nghe lòng mình rõ hơn và nghe cả Chúa muốn mình làm gì trong chặng đường tiếp theo.
Thật sâu trong lòng vẫn còn đó những lo âu về tương lai và chạnh lòng về quá khứ vì còn nhiều thiếu sót, nhưng hiện tại khi bản thân đã được thanh thoát thì lại dễ dàng chấp nhận với sự an nhiên.
Kết thúc những ngày tĩnh lặng, được Chúa thôi thúc đáp lại tiếng Chúa gọi mời bằng cách lặp lại lời tuyên khấn, trong tôi cảm xúc vẫn nguyên vẹn như lần đầu, cũng lâng lâng, cũng bồi hồi và đôi chút nghẹn ngào nhưng lại cảm thấy hạnh phúc. Tâm trí tôi vang lên câu nói của Thánh Phêrô thưa với Chúa : "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy"! Ngay lúc đó tôi cũng ý thức sự mỏng giòn của phận người, và thầm nguyện với Chúa: “ Chúa ơi xin nhận con như một đầy tớ vô dụng của Chúa.”
Lạy Chúa, mỗi lần lặp lại lời khấn là lúc nhắc con nhớ mỗi lần tình yêu con phải đậm sâu hơn và tha thiết hơn. Xin giúp con trên hành trình mới. Dẫu không phải mọi thứ dừng lại ngay giây phút này mà sẽ tiếp diễn trong thực tại nhưng vẫn hy vọng và tin yêu vào Chúa Quan Phòng.
05/08/2026
Sr. M.Ónesime Thùy My
Khấn sinh TD. Cù Lao Giêng
Năm năm đã trôi qua… nhưng mỗi khi lặng lòng nhớ lại giây phút linh thiêng ngày tuyên khấn, trái tim tôi vẫn ngân lên một nhịp đập rất riêng – nhịp đập của tình yêu, của ơn gọi, của lời thưa xin vâng trọn đời:
“Lạy Chúa, này con đây, Chúa đã gọi con” (1 Sm 3,10).
Ngày ấy, niềm vui hạnh phúc vỡ òa khi ước mơ đời dâng hiến trở thành hiện thực. Trong hoàn cảnh đại dịch, dẫu thiếu vắng gia đình, thân nhân và bạn bè, nhưng chính trong sự “thiếu” ấy, tôi lại khám phá một điều gì đó “đầy” hơn, sâu xa hơn: đầy ắp tình yêu Thiên Chúa và vòng tay của Hội Dòng. Tôi nhận ra rằng, điều cốt lõi không phải là ai hiện diện bên ngoài, mà là tôi đã thuộc trọn về Chúa – một sự thuộc về không gì có thể thay thế.
Tuyên khấn không phải là điểm kết thúc, nhưng là khởi đầu của một hành trình mới – hành trình thánh hiến với bao thử thách: có hoa hồng, nhưng cũng không thiếu những gai nhọn. Năm năm qua, đã có những lúc tôi yếu đuối, chao đảo, có khi tưởng chừng như muốn dừng lại. Thế nhưng, nơi sâu thẳm tâm hồn, tôi vẫn luôn cảm nhận được một nguồn nội lực âm thầm nhưng bền bỉ: chính là sự hiện diện sống động của Chúa. Ngài nâng đỡ tôi khi mệt mỏi, chữa lành tôi khi tổn thương và kiên nhẫn đợi chờ mỗi lần tôi bước chậm lại trên hành trình ơn gọi.
Năm năm – một chặng đường chưa dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng: ơn gọi không được nuôi sống chỉ bằng cảm xúc ban đầu, mà bằng lòng trung tín mỗi ngày, trong những điều rất nhỏ và rất âm thầm. Mỗi ngày, tôi được mời gọi làm mới lại lời “xin vâng” của mình, bằng cách sống trọn ơn gọi và trở nên chứng nhân của tình yêu giữa đời thường.
Xin cho con luôn biết trở về với nội lực của ngày hồng phúc – nơi con đã nói lời “xin vâng” đầu tiên – để mỗi bước đi hôm nay và mai sau không chỉ là hành trình của riêng con, nhưng trở thành chứng tá sống động cho một Tình Yêu Quan Phòng luôn trung tín đến muôn đời.
CLG, 31/08/2026
Khấn Sinh M. Léonard Bảo Ngọc
TD. Cù Lao Giêng
Bài suy niệm này trình bày giáo dục như một nét đặc trưng trong đoàn sủng của Dòng Chúa Quan Phòng. Qua lịch sử các nữ tu hiện diện tại Việt Nam, giáo dục không chỉ là một hoạt động xã hội, nhưng là một phương thế loan báo Tin Mừng, chăm sóc người nghèo và gieo mầm ơn gọi. Từ tinh thần của cha Jean-Martin Moyë đến những suy tư đào tạo sau này, Hội dòng luôn được mời gọi kết hợp lòng nhiệt thành tông đồ với sự chuẩn bị nghiêm túc, sáng tạo và có trách nhiệm.
1. Gương người xưa
Giáo dục là con đường sống đoàn sủng và loan báo tin mừng
Ngay từ những giai đoạn đầu tại Việt Nam, các nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng đã nhận ra rằng giáo dục là một phần thiết yếu trong sứ mạng của mình. Trẻ em ngày càng đông, bệnh nhân tấp nập kéo đến và các cộng đoàn luôn thiếu chỗ. Tài liệu ghi lại rằng những “tay thợ” không bao giờ đủ, vì Lãnh địa Truyền giáo phát triển mỗi ngày một nhanh. Hoàn cảnh ấy cho thấy sứ mạng giáo dục không phát sinh từ một kế hoạch trừu tượng, nhưng từ nhu cầu rất cụ thể của con người.
Mỗi lần trở về Nhà Mẹ ở Cù Lao Giêng, nếu có chút thời gian, mình thích đi ra đất thánh. Con đường quen thuộc, những hàng cây lặng lẽ, những ngôi mộ nằm ngay ngắn dưới bầu trời bình yên... tất cả đều mang đến một cảm giác rất khó gọi thành tên. Không phải là nỗi buồn, cũng chẳng phải sự lạnh lẽo của một nghĩa trang. Đó là sự bình an. Một sự bình an rất sâu đối với mình.
Mình luôn thấy tự hào vì Hội dòng Chúa Quan Phòng tại Việt Nam có một đất thánh rộng rãi, khang trang và đẹp đến thế. Nơi ấy là mái nhà cuối cùng của hơn một nghìn nữ tu đã dành trọn cuộc đời cho Thiên Chúa. Rồi nghĩ đến Nhà Mẹ bên Pháp, nơi cũng có một đất thánh lớn với cả ngàn chị em đang yên nghỉ, mình càng cảm nhận rõ hơn dòng chảy của lịch sử Hội dòng. Bao nhiêu thế hệ đã đi qua, nhưng ngọn lửa của đặc sủng vẫn được gìn giữ và trao lại cho những người đến sau.
Đứng giữa đất thánh, mình hay nghĩ rằng mỗi tấm bia nhỏ là một câu chuyện lớn. Có những cuộc đời âm thầm đến nỗi chẳng mấy ai biết tên, nhưng Thiên Chúa biết. Có những hy sinh chẳng bao giờ được kể lại, nhưng đã góp phần xây nên Hội dòng của hôm nay. Trên dư một nghìn ngôi mộ không chỉ là con số. Đó là hơn một nghìn chứng tích của lòng trung thành, của đức tin và của tình yêu dành cho Chúa.
"Đi tu sướng lắm!"
Mình nghe câu đó từ nhỏ. Nghe nhiều đến nỗi có lúc tưởng đó là một sự thật hiển nhiên. Bố mẹ, mình vẫn nói vậy. Anh trai mình cũng nói vậy. Mỗi lần ai nhắc đến chuyện đi tu, kiểu gì cũng có người cười cười: "Đi tu là sướng nhất."
Có lần mình tò mò hỏi lại:
"Vậy sung sướng ở chỗ nào?"
Mọi người nhìn nhau một lúc rồi trả lời:
"Thì... nắng không tới mặt, mưa không trúng đầu."
Mình bật cười. Câu trả lời nghe dễ thương như một câu nói đùa truyền từ đời này sang đời khác. Nhưng nghĩ kỹ thì nếu đi tu thật sự chỉ có sung sướng như vậy, chắc các dòng tu đã đông kín người từ lâu rồi. Đâu cần mở những khóa tìm hiểu ơn gọi mỗi mùa hè. Đâu cần những ngày hội ơn gọi ở giáo phận để giới thiệu đời sống dâng hiến và mời gọi các bạn trẻ tìm hiểu.
Như một điểm hẹn, chị em của ba Tỉnh dòng Việt Nam lại lên đường trở về Cù Lao Giêng cái nôi của Hội dòng tại Việt Nam. Theo bước chân của sáu chị nữ tu đầu tiên họa lại bức tranh của Hội Dòng: “Thực thi lòng thương xót Chúa nơi những người nghèo và bị bỏ rơi” với tinh thần Đơn sơ, Nghèo khó, Bác ái và Phó thác hoàn toàn cho Chúa Quan Phòng.
Hồng ân Chúa ngàn đời con ca tụng,
Dấu ấn ân sủng khắc mãi nghĩa tri ân.
Với những chia sẻ về Lịch Sử Hội Dòng của Soeur Marie Flore Võ Thị Vị - Tỉnh dòng Cù Lao Giêng, Tinh Thần Dòng của Soeur Marguerite Bùi Thị Tuyết - Tỉnh dòng Tây Nguyên và Hiến Pháp của Soeur Lucia Lê Thị Hạnh - Tỉnh dòng Cần Thơ. Chúng con như được trở về cội nguồn để làm mới Đặc Sủng của nữ tu Chúa Quan Phòng. Chúng con, những người thừa hưởng di sản thiêng liêng ấy, được mời gọi tiếp tục dệt nên vẻ đẹp Thần Linh trong từng giây phút của đời sống.
Hình ảnh người nữ tu tiên khởi, chị Marguerite Lecomte cùng ba trẻ thơ trong chuồng heo bỏ hoang, những gian nan Cha Á Thánh Gioan Martino Moye đã can đảm vượt qua, và bước chân quả cảm của sáu nữ tu tiên khởi lên đường đến Viễn Đông... tất cả hiện lên như một bức tranh sống động, khơi dậy nơi mỗi chị em lòng tri ân sâu xa đối với các bậc tiền bối.
Lịch sử không chỉ là quá khứ, nhưng bài học sống động cho hiện tại nuôi dưỡng căn tính, khơi nguồn lòng biết ơn và thôi thúc chúng con định hướng tương lai với niềm hy vọng và sự phó thác.
Tri ân Cha Á Gioan Martino Moye,
Người gieo hạt Tin Mừng bằng trái tim chạnh thương.
Từ giấc mơ của Thiên Chúa,
Cha đã khơi nguồn một dòng ân sủng cho các nữ tử
Tri ân Chị Marguerite Lecomte,
Người nữ tu đầu tiên âm thầm đáp tiếng gọi.
Một chuồng heo bỏ hoang ngày nào
Đã trở thành chiếc nôi khai sinh Hội Dòng,
Ngày 14 tháng 01 năm 1762
Khởi đầu nhỏ bé, nhưng mở ra một hành trình chưa dừng lại.
Tri ân sáu chị em can đảm vượt biển,
Mang Đấng Quan Phòng đến đất Việt thân yêu.
Từ bước chân âm thầm gieo hạt,
Lan tỏa hôm nay thành nguồn ân phúc.
Chúng con nguyện sống trọn Đặc sủng và Tinh thần Dòng,
Lấy lòng thương xót làm nhịp đập của trái tim,
Lấy đơn sơ, phó thác làm con đường theo Chúa,
Nếp sống khó nghèo, bác ái dấu chỉ của Tình yêu.
Xin cho chúng con sẵn sàng đến vùng ngoại biên,
Nơi còn bao thao thức và nước mắt.
Dám dấn thân vì Tin Mừng,
Mang trên mình dấu ấn Vượt Qua của Đức Kitô.
Mỗi lần gặp gỡ là bao lần trao yêu thương,
Mỗi cử chỉ nhỏ là một lời loan báo hy vọng.
Để lòng chạnh thương hóa thành lương thực,
Nuôi lớn niềm tin nơi những tâm hồn nghèo khó.
Hướng về nguồn cội với tâm hồn bình an,
Chúng con lại lên đường trong niềm tín thác.
Mang theo ngọn lửa Quan Phòng,
Đến với muôn người,
Để hồng ân hôm qua
Tiếp tục sinh hoa trái cho hôm nay và ngày mai.
BTT- CT
Page 1 of 39