Vậy là sắp khép lại những ngày đi tình nguyện chống đại dịch Covid _19 ở trung tâm điều trị Covid. Thời gian trôi qua thật nhanh, dường như có một bàn tay vô hình kéo con người sống tỉnh thức hơn với thực tại và với nhau. Cuộc sống thật ngắn ngủi, dường như đó là một câu trả lời chung cho tất cả các y bác sĩ, cũng như các tình nguyện viên, và tất cả những ai đã làm việc trong trung tâm những ngày qua.

Tất cả cuộc sống của một người: sự nghiệp, gia đình, bạn bè,... được khép lại nhờ virus Corona. Hơi thở tự nhiên vô giá giờ trở nên đắt giá với những bệnh nhân Covid. Sự tận tụy trong công tác điều trị của các bác sĩ, điều dưỡng, tình nguyện viên, cùng bao tình thương yêu của gia đình, bạn bè dường như cũng không thể kéo dài sự sống của các bệnh nhân Covid trong tình trạng sử dụng máy thở, vấn đề là kéo dài sự sống được bao lâu hay bấy lâu. Có một câu trả lời: “những bệnh nhân ở trong khu này chỉ còn sống nhờ thuốc”. Phải chăng sức khỏe là món quà vô giá mà Đấng Tạo Hóa tặng ban cho con người khi sáng tạo ra nhân loại và đặt để họ trong vũ trụ bao la, vô tận này.

Write comment (0 Comments)

Ngược dòng thời gian nhớ lại  ngày đầu khăn gói lên đường bước những bước đầu tiên trong hành trình ơn gọi dâng hiến, tôi nhớ mãi món quà là một cuốn sách mang tựa “Nhật ký truyền giáo” của Cha Piô Ngô Phúc Hậu. Cũng chính từ đó mà hai chữ Truyền Giáo như một hòn than hồng, một ngọn lửa âm ỉ vẫn cháy trong tim tôi.

Ngày còn nhỏ khi chưa có bếp ga, bếp điện thì bếp củi, bếp trấu đã trở nên vô cùng quen thuộc. Cả nhà có khi chỉ có một hay hai cái bật lửa thôi. Một cái bố đi làm mang theo để hút thuốc lào. Cái còn lại để ở nhà nhóm lửa nấu cơm. Xui cho hôm nào bật lửa hết ga là ù té chạy sang nhà hàng xóm để xin lửa. Khi đi mang theo một nắm rơm, cuộn tròn lại. Tới bếp nhà hàng xóm xin một hòn than còn đỏ bỏ vào nùi rơm và chạy về. Nếu hòn than nhỏ quá thì vừa chạy vừa quay cái tay để cho nó bén lửa, về nhà mới có lửa nhóm bếp. Nhiều khi quay mạnh quá cháy luôn cả nắm rơm trên tay. Kỷ niệm thời thơ ấu làm tôi liên tưởng đến lời của Thầy Giêsu cách đây hơn 20 thế kỷ :“Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên” (Lc 12,49). Nhớ lời Thầy và nhìn vào sâu thẳm lòng mình, tôi tự hỏi: “Ngọn lửa nào đang cháy trong tôi?”.

Write comment (0 Comments)

Em mến,

Chiều này đọc kinh cầu nguyện cho mẹ em, mà lòng chị thấy rất buồn, rất xót và rất thương em, một người con xa xứ vừa mất mẹ. Cảm giác đau lòng ấy chị cũng từng trải qua, nên chị hiểu tâm trạng của em lúc này, chị muốn viết cho em đôi dòng an ủi em, em nhé.

Chị biết giờ này lòng em tan nát vì nỗi buồn nhớ mẹ, vắng mẹ từ đây, người mẹ mà đã hơn ba năm rồi em chưa được gặp mặt. Dẫu biết rằng ai rồi cũng phải chết, phải ra đi lần cuối, thế nhưng đứng trước sự ra đi của người thân, nhất là cha và mẹ của mình, ai mà không đau buồn phải không em? Hơn nữa mẹ em mất và chôn trong tích tắt, chẳng có Thánh Lễ cuối cùng tiễn đưa, người thân ở xa chưa kịp hay tin thì mẹ em đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh. Thương mẹ quá phải không em?

Write comment (0 Comments)

“Không phải tại em cũng không phải tại anh

Tại đời đen trắng nên chúng mình xa nhau”

(“Không phải tại chúng mình”, Ngọc Văn, Thương Linh)

Đó là bài hát mà giới trẻ ngày nay yêu thích, khi nghe những lời này khiến tôi suy nghĩ về căn bệnh 'đổ thừa' đang thịnh hành trong xã hội chúng ta. Tôi muốn chia sẻ những dòng suy tư của mình về căn bệnh này trong kinh nghiệm cá nhân của mình.

Khi có một việc không hay xảy ra, hoặc khi chúng ta gặp một khó khăn, thất bại nào đó, thì việc đổ thừa cho hoàn cảnh, đỗ thừa cho người khác, cho lý do này, lý do nọ rất dễ và thường xảy ra. Chúng ta ít có khi nào nhìn nhận trách nhiệm là do lỗi ở chính bản thân mình trước. Càng lớn thì việc chấp nhận mình thất bại, làm sai, yếu kém là điều rất khó. Chứng bệnh đổ thừa ấy, ngày nay dường như nó phổ biến khắp nơi trong xã hội, và mấy ai trong chúng ta không bị nhiễm phải căn bệnh này.

Write comment (0 Comments)

Ngày xưa, khi xã hội chưa phát triển, phương tiện đi lại còn khó khăn, internet, điện thoại còn hiếm, chưa phát triển rộng rãi và tiện lợi như ngày nay. Thì việc đi lại, liên lạc giữa nơi này và nơi khác trong cùng một nước là cả một vấn đề, nói chi đến từ nước này sang nước kia thì còn khó khăn gấp bội. Tuy nhiên, dù xa cách vạn lý nhưng giữa người và người tình cảm vẫn đong đầy, chan chứa qua những cánh thư thật lâu mới đến người nhận. Thể xác tuy xa nhau, phương tiện liên lạc tuy khó khăn, nhưng tâm hồn những người thân yêu luôn gần bên nhau, họ mong chờ để được gặp, nói chuyện với nhau. Người với người có giờ cho nhau, chia sẻ, lắng nghe những buồn vui trong đời. Và mọi người biết quan tâm đến nhau, nhìn thấy cảm xúc trên gương mặt của nhau.

Ngày nay, xã hội phát triển chúng ta có đủ mọi phương tiện để đi lại đây đó, từ nước này sang nước khác mà không phải mất nhiều thời gian như xưa, chỉ mất vài tiếng là có thể di chuyển từ nước này sang nước khác. Và khi internet, điện thoại ra đời thì sự liên lạc giữa người với nhau trở nên rất tiện lợi và nhanh chóng, chỉ trong tít tắt, dù cho có cách xa nữa vòng trái đất, chỉ cần bấm điện thoại lên trong một giây là có thể thấy và nói chuyện cùng nhau, chỉ cần bấm một cái là tin nhắn hay email đã đến người nhận cho dù có cách bao xa đi nữa. Mỗi ngày lại có thêm kỹ thuật mới tốt hơn, nhanh hơn, và tiện lợi hơn để giúp kết nối con người có đủ phương tiện để gần nhau hơn.

Write comment (0 Comments)